Lớp 1. Một gian phòng, hai yêu cầu ngược chiều nhau
Nhà thờ thuộc về số rất ít loại công trình được con người xây, qua nhiều thế kỷ, với chủ ý giữ âm thanh ở lại. Đá, kính, gỗ cứng, vòm cao, tất cả đều phản âm. Tiếng vang không phải lỗi thiết kế, nó là một phần của cảm thức thiêng liêng, và phần lớn thánh nhạc trên thế giới được viết cho chính loại không gian này.
Chính phẩm chất ấy lại nuốt mất lời giảng. Tiếng nói được hiểu nhờ những phụ âm sắc và ngắn nối nhau rất nhanh. Trong một gian thánh vang, đuôi của âm trước chưa tắt thì âm sau đã tới, chồng lên nhau và bôi nhoè vào nhau. Người ngồi cuối biết có người đang nói nhưng không bắt được chữ.
Độ rõ lời nói có thước đo, không phải cảm tính. Chỉ số STI theo IEC 60268-16 quy về một con số từ 0 tới 1. Với hệ thống truyền tin bằng giọng nói, ngưỡng thường được lấy làm mốc là trung bình 0,50 và tối thiểu 0,45 tại từng điểm đo. Điều đáng nói là STI là thuộc tính của căn phòng cộng với hệ thống, không phải thuộc tính của thiết bị. Nó được định đoạt phần lớn trên bản vẽ kiến trúc, trước khi có ai đi mua loa.
Phản xạ tự nhiên khi nghe không rõ là vặn to lên. Trong nhà thờ đó là cái bẫy: công suất lớn hơn chỉ kích thêm tiếng vang, âm thanh to hơn và đồng thời mờ hơn. Đòn bẩy thật nằm ở chỗ khác, ở việc đưa năng lượng âm xuống đúng nơi có người ngồi và tránh xa những bề mặt sẽ dội nó trở lại. Đây là lý do giải pháp âm thanh định hướng và các cột loa điều hướng chùm tia gần như luôn có mặt trong phương án nhà thờ, đặc biệt ở những công trình di sản nơi không được đụng vào bề mặt kiến trúc. Phần còn lại thuộc về xử lý âm học công trình: vài mảng tiêu âm kín đáo đặt đúng chỗ, thường ở mặt sau và dưới ban công, có sức nặng hơn nhiều so với việc tăng gấp đôi số loa.
Cùng một gian phòng ấy còn phải phục vụ hai chế độ ngược nhau trong cùng một buổi lễ. Khi là lời đọc và lời giảng, hệ thống làm chủ: trực tiếp, kiểm soát, hạn chế kích vang. Khi là tiếng đàn và thánh ca, hệ thống lùi lại để chính tiếng vang tự nhiên mang âm nhạc đi, đúng như kiến trúc đã được dựng lên để làm. Với những cộng đoàn có ban nhạc và nhạc khuếch đại, hệ thống phải nâng được lên mức âm thanh biểu diễn chuyên nghiệp. Ba trạng thái đó nên được giải quyết bằng ba chế độ cài sẵn, không phải bằng một cấu hình thoả hiệp ở giữa rồi bắt người vận hành tự xoay xở.
Và đây là chỗ mà bài toán khó nhất của nghề chúng tôi xuất hiện. Micro của vị chủ tế và loa phục vụ cộng đoàn buộc phải ở chung một gian phòng, thường cách nhau không xa. Kỹ thuật chống hú đa tầng của Bá Hùng, trong điều kiện tối ưu gồm không gian đủ lớn, trần đủ cao và âm học được xử lý đúng, cho phép micro làm việc ở khoảng cách tới 160cm. Con số này là trần kỹ thuật, không phải cấu hình mặc định. Ý nghĩa của nó nằm ở định luật bình phương nghịch đảo: đi từ 20cm ra 160cm là mất khoảng 18dB, tương đương phải bù lại 64 lần công suất. Một phòng bình thường không cần tới ngưỡng đó, nhưng cùng một kỹ thuật ấy để lại một biên an toàn rất rộng, và biên an toàn là thứ giữ cho buổi lễ không bị một tiếng hú cắt ngang. Đi cùng là hệ micro và bục giảng, quy hoạch tần số cho micro không dây khi trong nhà thờ có đồng thời nhiều bộ đang hoạt động, và micro cho ca đoàn đặt sao cho không biến thành đường vòng phản hồi.
Cuối cùng, có một nhóm người mà một cộng đoàn chu đáo không bỏ quên: những tín hữu lớn tuổi và người nghe kém. Vòng nghe từ trường theo IEC 60118-4 đưa tín hiệu thẳng vào máy trợ thính, để người ngồi xa nhất và nghe khó nhất vẫn dự phần trọn vẹn. Đây là hạng mục rẻ so với tổng đầu tư, và là hạng mục nói nhiều nhất về tinh thần của công trình. Toàn bộ lớp này nằm trong giải pháp âm thanh chuyên nghiệp và giải pháp âm thanh kiến trúc của chúng tôi.
