Tôi nhớ như in cái cảm giác đó.
Một buổi chiều cuối năm, tôi ngồi một mình ở hàng ghế giữa của một hội trường vừa hoàn thiện. Không gian rộng lớn, trần cao vút, vật liệu hoàn thiện tinh tế — loại công trình mà nhìn vào là biết ngay có một kiến trúc sư giỏi đứng sau nó. Ánh đèn chiều hắt qua ô kính tạo ra những vệt sáng đẹp như trong phim.
Tôi mở miệng nói to một câu — chỉ để kiểm tra.
Và tiếng vang dội lại, kéo dài hơn ba giây.
Một không gian đẹp đến nín thở — nhưng âm thanh thì như đứng trong một cái hộp thiếc khổng lồ.
Đó là lần đầu tiên tôi hiểu thật sự ý nghĩa của câu nói mà các chuyên gia âm học hay nhắc đến: "Âm thanh là vật liệu kiến trúc thứ tư — nhưng nó vô hình, nên người ta hay quên."
