1. Câu hỏi mà ít Hội đồng Bệnh viện tự đặt ra
Trong y khoa, mỗi cuộc họp đều khác mỗi cuộc họp khác. Một phiên hội chẩn ung thư đa chuyên khoa kết thúc bằng quyết định phác đồ điều trị cho một con người cụ thể. Một buổi đào tạo y khoa liên tục cho mạng lưới tuyến dưới có thể thay đổi cách nhận diện một dấu hiệu lâm sàng quan trọng tại hai mươi cơ sở y tế khác nhau. Một phiên giao ban Hội đồng chuyên môn ra phán quyết về cách bệnh viện ứng phó với một dịch bệnh đang lan rộng. Đây không phải là những cuộc họp công ty thông thường.
Tuy nhiên phần lớn các phòng họp tại bệnh viện hạng I và bệnh viện đa khoa lớn của Việt Nam vẫn vận hành theo mô hình truyền thống. Một màn hình lớn ở đầu phòng. Một laptop của bác sĩ chủ trì cắm cáp HDMI. Slide được trình chiếu, được đọc to, được ghi biên bản tay. Hội chẩn xa được thực hiện qua Zoom hoặc Microsoft Teams trên webcam tích hợp của laptop, chất lượng hình ảnh phụ thuộc vào kết nối Internet ngày hôm đó.
Có một câu hỏi hiếm khi được Hội đồng Bệnh viện đặt ra: hệ thống phòng họp hiện tại có thực sự đáp ứng được các tình huống mà bệnh viện phải xử lý hàng tuần, hay đang tạo ra những giới hạn vô hình mà mọi người đã quen sống cùng?
Khi tổ chức tumor board hàng tuần cho một ca ung thư phức tạp, bác sĩ ung bướu, bác sĩ phẫu thuật, bác sĩ xạ trị, bác sĩ giải phẫu bệnh, bác sĩ chẩn đoán hình ảnh cần cùng nhìn vào ảnh CT scan, ảnh MRI, ảnh PET, slide giải phẫu bệnh để ra phác đồ. Trên webcam laptop, ảnh DICOM bị nén, mất chi tiết quan trọng. Bác sĩ ngồi xa cuối phòng phải tự phóng to trên máy của mình, không cùng quan điểm với bác sĩ chủ trì.
Khi tổ chức đào tạo y khoa liên tục cho một trăm hai mươi bác sĩ tuyến tỉnh và tuyến huyện về phác đồ mới của Bộ Y tế, không có cách đẩy slide trực tiếp xuống điện thoại từng học viên để họ chụp lại các điểm quan trọng. Học viên ghi chép tay không kịp. Tài liệu được gửi qua email sau buổi học, một nửa học viên không mở vì email bệnh viện công lập có hạn ngạch dung lượng thấp.
Khi mời chuyên gia phẫu thuật quốc tế từ Singapore General Hospital sang demo kỹ thuật mới cho ba mươi bác sĩ trẻ. Chuyên gia muốn livestream trực tiếp từ phòng mổ về amphitheater để các bác sĩ trẻ quan sát kết hợp với slide giải thích từng bước. Hệ thống camera nội soi của phòng mổ và hệ thống AV của amphitheater là hai hệ riêng biệt, không kết nối được. Chuyên gia về Singapore với ấn tượng cơ sở vật chất chưa sẵn sàng.
Khi tổ chức hội chẩn liên viện với Bệnh viện Trung ương trong một ca đột quỵ ngoài giờ hành chính lúc mười một giờ đêm, bác sĩ trực không có cách join nhanh từ điện thoại trong vòng ba mươi giây mà vẫn xem được ảnh CT của bệnh nhân ở chất lượng đủ để đọc tổn thương. Chậm năm phút trong đột quỵ có thể là chậm mười phần trăm tế bào não.
Khi họp Hội đồng Quản lý Bệnh viện đa cơ sở, lãnh đạo cơ sở chính, cơ sở vệ tinh, phòng khám đa khoa cùng tham dự, không có cách chia sẻ đồng thời slide chiến lược và bảng dữ liệu vận hành để Hội đồng so sánh đối chiếu ra quyết định trong cùng một phiên.
Trong từng tình huống đó, hệ thống phòng họp truyền thống không có câu trả lời. Bệnh viện vẫn vận hành. Các phiên hội chẩn vẫn ra quyết định. Các buổi đào tạo vẫn diễn ra. Nhưng những giới hạn vô hình đó cộng dồn theo từng năm thành chất lượng chuyên môn không đạt mức kỳ vọng quốc tế, thành sự cố hồi cứu được lẽ ra có thể tránh, thành cơ hội hợp tác quốc tế bị bỏ qua vì hạ tầng không sẵn sàng.
Bài viết này không khuyên bệnh viện thay thế toàn bộ hệ thống phòng họp hiện hữu. Đó là cách tiếp cận sai và tốn ngân sách công không đúng chỗ. Bài viết đề xuất một góc nhìn khác: đầu tư đòn bẩy. Trang bị giải pháp cộng tác hybrid hiện đại tại đúng những phòng có giá trị chuyên môn và đào tạo cao nhất, để mở khóa các năng lực mà hệ thống hiện hữu không bao giờ chạm tới.
