Vì sao cao tầng ở là bài toán khó nhất
Có những loại công trình mà việc sơ tán gần như chỉ là mở cửa và đi ra. Cao tầng ở không nằm trong số đó.
Thứ nhất là chiều đứng. Người ta không thể chạy bộ xuống ba mươi tầng trong hoảng loạn, và nếu tất cả cùng đổ vào một buồng thang cùng lúc thì chính dòng người trở thành mối nguy. Cách an toàn là sơ tán theo giai đoạn: tầng cháy và các tầng liền kề đi trước, các tầng còn lại nhận lệnh chờ. Một hệ thống chỉ phát được một thông điệp cho toàn nhà không làm được việc này. Nó cần nói chuyện với từng vùng, độc lập, đồng thời, không cắt ngang lẫn nhau.
Thứ hai là người đang ngủ. Trong căn hộ lúc nửa đêm, hay trong phòng khách sạn, người ta không nhìn thấy đèn, không ngửi thấy khói sớm. Họ phải được đánh thức bằng âm lượng đủ lớn ngay tại đầu giường, qua một cánh cửa đóng. Tiêu chuẩn kỹ thuật quốc tế cho cảnh báo giọng nói tham chiếu ngưỡng khoảng 70 dB tại vị trí đầu giường trong khu vực ngủ. Một hệ thống thiết kế cho hành lang sáng đèn không tự nhiên đáp ứng được con số đó trong phòng ngủ.
Thứ ba là người lạ. Khách của một khách sạn không biết toà nhà. Họ không biết thang thoát nạn ở đâu, không biết tầng lánh nạn, không có phản xạ đường đi như cư dân lâu năm. Với họ, giọng nói hướng dẫn không phải tiện ích. Nó là tấm bản đồ duy nhất họ có trong khói.
Thứ tư, và đây là phần hay bị bỏ quên nhất, là người không thể tự thoát.
