Đất
Một biệt thự đa thế hệ không phải một ngôi nhà. Đó là ba ngôi nhà chia sẻ một mái.
Ở tầng trệt, trong phòng khách, ông bà ngồi xem cải lương trên ti vi vào sáu giờ chiều. Âm lượng vừa đủ để nghe lời thoại nhân vật, không quá lớn để át tiếng người thân nói chuyện trong nhà. Ngoài hiên, người con dâu sắp bữa cơm tối, mở một bản nhạc nhẹ trong loa ẩn trần để không khí bếp bớt khô khan. Trên gác hai, cậu thiếu niên đang chơi game với bạn online, đeo headphone vì biết rằng âm thanh bắn súng không phù hợp với không khí dưới nhà. Trong phòng làm việc bên cạnh, người cha vừa kết thúc cuộc gọi quốc tế cuối ngày, đẩy ghế ra, đứng dậy ra ngoài hành lang để xuống ăn cơm.
Bốn cảnh trong một mái nhà. Bốn không gian âm thanh khác hẳn nhau. Bốn yêu cầu kỹ thuật không cảnh nào giống cảnh nào. Tất cả xảy ra đồng thời, và phải xảy ra một cách trang nhã.
Một biệt thự đa thế hệ tại Thảo Điền, tại Phú Mỹ Hưng, tại Đà Lạt, tại Phan Thiết, tại Ngọc Trai Bãi Cháy, đều có cấu trúc tương tự dù khác nhau về diện tích, vật liệu, phong cách. Bốn đến sáu phòng ngủ. Phòng thờ trang nghiêm thường ở vị trí cao và yên tĩnh. Phòng khách lớn và phòng sinh hoạt chung. Phòng bếp và bàn ăn rộng đủ cho mười người. Phòng làm việc tại nhà của các thành viên trưởng thành. Phòng giải trí cho trẻ con, đôi khi là phòng karaoke gia đình. Sân vườn nhỏ. Có thể có hồ bơi, có thể có gian thư giãn ngoài trời.
Trong các không gian ấy có ba thời gian khác nhau cùng tồn tại. Thời gian của ông bà chậm rãi, gắn với buổi sáng và buổi chiều, gắn với bộ trà, gắn với tiếng radio và tiếng ti vi quen thuộc. Thời gian của cha mẹ là thời gian làm việc, gắn với buổi tối, gắn với cuộc gọi quốc tế và tiếng máy pha cà phê sớm. Thời gian của trẻ con là thời gian học, thời gian chơi, gắn với thiết bị di động, gắn với tốc độ. Ba thời gian này không xung khắc trên lý thuyết, nhưng chia sẻ chung một hệ thống đèn, một hệ thống loa, một hệ thống điều hoà, một hệ thống an ninh.
Đó là đất của câu chuyện.
