Hai mô hình ứng phó với sự cố
Có hai mô hình ứng phó sự cố trong Pro AV. Hai mô hình này tạo ra hai kết quả vận hành rất khác nhau khi sự kiện trọng yếu đang diễn ra.
Mô hình ứng phó phản ứng (reactive response): khi sự cố xảy ra, gọi nhà cung cấp. Nhà cung cấp gửi engineer đến site. Engineer chẩn đoán nguyên nhân. Sau khi xác định được nguyên nhân, engineer thực hiện sửa chữa. Tổng thời gian từ sự cố đến khi hệ thống vận hành lại thường tính bằng giờ, đôi khi ngày.
Mô hình này phù hợp cho các tình huống không trọng yếu: hệ thống AV của một phòng họp nội bộ thường ngày, một phòng học, một showroom. Hỏng hôm nay, sửa ngày mai, không sao.
Mô hình này tê liệt khi đặt vào tình huống trọng yếu. Một phiên họp HĐQT không thể dời sang ngày mai. Một đại hội cổ đông không thể chờ engineer đến site. Một phiên họp Tỉnh uỷ có lịch cứng đã được lên hàng tháng trước. Trong các tình huống này, mô hình phản ứng dẫn đến hậu quả không thể đo bằng chi phí kỹ thuật.
Mô hình ứng phó dựng trước (prepared response): trước khi sự kiện diễn ra, đã có một bộ kịch bản cho các tình huống tới hạn có thể xảy ra. Mỗi kịch bản có quy trình cụ thể, người phụ trách cụ thể, thời gian phản hồi mục tiêu. Đội vận hành đã được tập huấn theo kịch bản trong môi trường mô phỏng. Khi sự cố thực xảy ra, người vận hành không phải nghĩ "phải làm gì", mà thực hiện đúng kịch bản đã luyện.
Sự khác biệt giữa hai mô hình không nằm ở năng lực kỹ thuật của engineer. Engineer trong cả hai mô hình có thể giỏi như nhau. Sự khác biệt nằm ở thời điểm tư duy đã được làm xong. Trong mô hình phản ứng, tư duy diễn ra khi sự cố đang xảy ra, dưới áp lực, có khả năng sai sót cao. Trong mô hình dựng trước, tư duy đã được làm xong từ trước, dưới điều kiện bình tĩnh, có khả năng tối ưu.
