Có những không gian mà âm thanh nên biến mất. Và có những không gian mà âm thanh chính là thứ khách hàng đến để cảm nhận. Đây là bài toán thứ hai, và nó cần một đẳng cấp thiết bị hoàn toàn khác.
Trong một khu bán lẻ phổ thông, âm thanh thành công khi không ai để ý tới nó. Nhưng trong một nhà hàng signature, một sảnh khách sạn năm sao, một boutique flagship, một dinh thự nơi gia chủ nghe nhạc mỗi tối, âm thanh không còn là hậu cảnh. Nó là một phần của trải nghiệm mà khách hàng trả tiền để có, một phần của thương hiệu, đôi khi là lý do người ta nhớ về không gian đó.
Hai bài toán này không khác nhau về mức độ. Chúng khác nhau về bản chất. Một hệ thống âm thanh nền thương mại được tối ưu cho sự bền bỉ, đơn giản, và phủ đều. Một hệ thống nghe nhạc cao cấp được tối ưu cho thứ khác hẳn: độ trung thực, độ chính xác không gian, và sự gắn kết của âm thanh qua từng vùng, từng nguồn nhạc. Dùng tư duy của bài toán thứ nhất để giải bài toán thứ hai là cách chắc chắn làm hỏng cả một không gian được đầu tư công phu.
