Người Ngồi Xa Nhất Trong Phòng
Cuộc họp có mười hai người trong phòng và một người trên màn hình. Người trên màn hình là chủ tịch, đang công tác nước ngoài, và là người sẽ ra quyết định cuối cùng của buổi họp hôm đó.
Mười hai người trong phòng nghe rõ từng lời của nhau, đọc được cái nhíu mày, biết ai sắp nói nhờ một cái dịch ghế. Người thứ mười ba chỉ nhận được những gì chiếc micro và chiếc camera quyết định gửi đi: tiếng nói lẫn trong tiếng vọng của căn phòng kính, khuôn mặt ngược sáng nhỏ bằng ngón tay ở cuối khung hình, và một câu hỏi quan trọng bị nuốt mất nửa sau vì người hỏi quay đầu đi chỗ khác. Người quan trọng nhất của cuộc họp đang là người ngồi xa nhất trong phòng, theo đúng mọi nghĩa.
Phần lớn phòng họp truyền hình được thiết kế cho mười hai người đang hiện diện. Đó là thiết kế ngược. Mười hai người ấy không cần hệ thống để nghe nhau. Toàn bộ hệ thống tồn tại vì người thứ mười ba. Một phòng họp truyền hình đúng phải được thiết kế cho người vắng mặt, và chất lượng của nó phải được đo ở đầu bên kia, không phải trong phòng.
Bài viết này đi qua từng thứ người thứ mười ba nhận được: họ nghe gì, họ thấy gì, họ chậm bao nhiêu so với cuộc họp, và cuộc họp của họ đi qua đâu trước khi đến tai họ.
