Khoảng cách giữa một tiếng động và một chỉ dẫn
Đây là điều ít người đầu tư tòa nhà thực sự dừng lại để nghĩ tới. Một tiếng còi và một giọng nói bình tĩnh chỉ rõ lối đi là hai thế giới hoàn toàn khác nhau, dù trên hồ sơ chúng có thể được xếp chung một dòng là hệ thống báo động.
Tiếng còi truyền đi nỗi sợ, nhưng không truyền đi thông tin. Nó làm tim đập nhanh hơn mà không làm cái đầu sáng ra. Trong khi đó, thứ quyết định một cuộc sơ tán thành hay bại không phải là người ta có sợ hay không, mà là bao lâu sau tiếng báo động đầu tiên thì họ thực sự bắt đầu di chuyển đúng hướng. Khoảng thời gian người ta đứng chôn chân vì không biết làm gì, khoảng thời gian đó mới là thứ giết người, chứ không phải ngọn lửa ở thời điểm đó.
Một giọng nói rõ ràng, nói đúng thứ tiếng người trong tòa nhà hiểu, chỉ rõ khu vực nào cần rời đi và đi theo hướng nào, rút ngắn khoảng chết đó lại. Nó biến một đám đông hoang mang thành những dòng người có định hướng. Đó là toàn bộ khác biệt giữa một hệ thống làm cho có và một hệ thống thật sự cứu được người. Và nó không phải là chuyện to nhỏ, không phải chuyện âm thanh hay hay dở. Nó là chuyện sống và chết, đo bằng những phút đầu tiên.
