Nghịch lý của thứ dành cả đời để không làm gì
Một hệ thống thông báo sơ tán tốt sẽ im lặng gần như trọn vẹn vòng đời của nó. Nó không tạo ra doanh thu. Nó không gây ấn tượng với khách. Nó không xuất hiện trong bất kỳ tấm ảnh khánh thành nào. Ngày qua ngày, nó chỉ ngồi đó, tiêu tốn một khoản đầu tư ban đầu để đổi lấy việc không làm gì cả.
Với tư duy kế toán thuần túy, một thứ dành cả đời không làm gì rất dễ bị gạch tên. Nó bị cắt bớt khi ngân sách căng. Bị chọn theo giá thấp nhất trong nhóm đạt chuẩn. Bị xem là chi phí phải chịu, không phải giá trị được mua. Người ta hỏi nó tốn bao nhiêu, rất ít khi hỏi nó bảo vệ được điều gì.
Cho đến cái ngày duy nhất ấy. Khi khói bắt đầu lan trong hành lang, khi hàng trăm con người cùng lúc cần biết phải đi đâu, thì thứ dành cả đời không làm gì bỗng trở thành thứ quan trọng nhất trong cả tòa nhà. Trong khoảnh khắc đó, không ai còn hỏi nó tốn bao nhiêu. Người ta chỉ hỏi nó có hoạt động hay không.
