Chúng ta xây tòa nhà cho ngày thường

Chúng ta xây tòa nhà cho ngày thường

Góc Nhìn Bá Hùng

Có một sự thật hiếm ai chịu nói to trong các cuộc họp thiết kế công trình. Gần như toàn bộ số tiền, toàn bộ thời gian, toàn bộ trí tuệ của một dự án được dồn vào những ngày bình thường. Ngày mà nhân viên đi làm. Ngày mà khách đến giao dịch. Ngày mà hội trường sáng đèn, thang máy chạy êm, điều hòa mát lạnh, và không có gì xảy ra cả.

Chúng ta thiết kế ánh sáng cho ngày thường. Thiết kế lối đi cho ngày thường. Thiết kế cả cái đẹp của mặt tiền cho ngày thường. Và điều đó hoàn toàn hợp lý, bởi phần lớn tuổi đời của một tòa nhà đúng là những ngày như vậy.

Nhưng an toàn thì không được xây cho ngày thường. Nó được xây cho một ngày duy nhất, cái ngày mà có lẽ suốt vòng đời công trình sẽ không bao giờ đến. Và chính điều đó khiến an toàn trở thành hạng mục dễ bị hiểu sai nhất trên bàn ngân sách.

Nghịch lý của thứ dành cả đời để không làm gì

Một hệ thống thông báo sơ tán tốt sẽ im lặng gần như trọn vẹn vòng đời của nó. Nó không tạo ra doanh thu. Nó không gây ấn tượng với khách. Nó không xuất hiện trong bất kỳ tấm ảnh khánh thành nào. Ngày qua ngày, nó chỉ ngồi đó, tiêu tốn một khoản đầu tư ban đầu để đổi lấy việc không làm gì cả.

Với tư duy kế toán thuần túy, một thứ dành cả đời không làm gì rất dễ bị gạch tên. Nó bị cắt bớt khi ngân sách căng. Bị chọn theo giá thấp nhất trong nhóm đạt chuẩn. Bị xem là chi phí phải chịu, không phải giá trị được mua. Người ta hỏi nó tốn bao nhiêu, rất ít khi hỏi nó bảo vệ được điều gì.

Cho đến cái ngày duy nhất ấy. Khi khói bắt đầu lan trong hành lang, khi hàng trăm con người cùng lúc cần biết phải đi đâu, thì thứ dành cả đời không làm gì bỗng trở thành thứ quan trọng nhất trong cả tòa nhà. Trong khoảnh khắc đó, không ai còn hỏi nó tốn bao nhiêu. Người ta chỉ hỏi nó có hoạt động hay không.

Tuân thủ trả lời một câu hỏi khác

Ở đây có một cái bẫy tinh vi mà nhiều chủ đầu tư thông minh vẫn rơi vào. Họ tin rằng nếu công trình đã đạt đủ tiêu chuẩn, đã qua nghiệm thu, đã có đầy đủ giấy tờ tuân thủ quy chuẩn, thì nghĩa là nó đã an toàn. Đạt chuẩn và an toàn được mặc định là một.

Nhưng tuân thủ và an toàn trả lời hai câu hỏi hoàn toàn khác nhau. Tuân thủ trả lời câu hỏi: hệ thống này có vượt qua được bài kiểm tra tối thiểu mà pháp luật đặt ra không. An toàn trả lời một câu hỏi lớn hơn nhiều: trong cái ngày tồi tệ nhất, hệ thống này có thực sự đưa được tất cả mọi người ra ngoài không.

Một hệ có thể đạt mọi tiêu chuẩn trên giấy mà vẫn để lại những khoảng trống chết người trong thực tế. Từng thiết bị được chứng nhận, nhưng cả hệ khi đấu nối lại chưa chắc còn nguyên năng lực. Bản kế hoạch sơ tán hoàn hảo cho người đi lại bình thường, nhưng lặng lẽ bỏ quên người ngồi xe lăn, người khiếm thính không nghe được thông báo, người không tự xuống được cầu thang. Tuân thủ là sàn tối thiểu. Lấy cái sàn ấy làm trần là một sai lầm có thể phải trả bằng sinh mạng.

Đầu tư vào một ngày không đến

Khi nhìn lại, chúng ta sẽ thấy tiền chi cho an toàn không phải là chi phí vận hành. Nó gần với một hợp đồng bảo hiểm hơn, thứ mà giá trị lớn nhất nằm ở tình huống ta mong sẽ không bao giờ dùng tới. Không ai mua bảo hiểm cháy nổ rồi tiếc tiền vì nhà mình không cháy. Nhưng với hệ thống an toàn tòa nhà, người ta lại thường xuyên làm đúng cái điều vô lý ấy.

Đây cũng là lý do vì sao Bá Hùng chọn cách tư duy khác từ đầu. Chúng tôi không tiếp cận an toàn như một danh mục thiết bị cần mua đủ để qua nghiệm thu. Chúng tôi tiếp cận nó như một bài toán kiến trúc: trong cái ngày duy nhất ấy, dòng người sẽ di chuyển ra sao, thông tin sẽ truyền đi thế nào, ai là người dễ bị bỏ lại nhất, và hệ thống phải được dựng ra sao để không một ai rơi vào khoảng trống.

Để làm được điều đó, chúng tôi làm việc với những đối tác công nghệ từ nhóm G7, những nhà sản xuất có hàng chục năm chỉ chuyên tâm vào một việc là giữ cho con người an toàn khi mọi thứ khác đã hỏng. Nhưng thiết bị chỉ là một phần rất nhỏ của câu trả lời. Phần lớn nằm ở cách nghĩ. Ở việc dám đặt câu hỏi khó ngay từ khâu thiết kế, thay vì để dành nó cho cái ngày mà đã quá muộn để hỏi.

Một tòa nhà đẹp là tòa nhà phục vụ tốt những ngày thường. Một tòa nhà an toàn là tòa nhà đã âm thầm chuẩn bị cho cái ngày mà nó cầu mong sẽ không bao giờ tới. Hai điều đó không mâu thuẫn. Nhưng chỉ điều thứ hai mới quyết định, trong khoảnh khắc quan trọng nhất, có bao nhiêu người được trở về nhà.

Chúng ta xây tòa nhà cho những ngày thường. An toàn được xây cho một ngày duy nhất. Và đó chính là ngày đáng để chuẩn bị nhất.