Lớp 1. Hiện vật không có bản sao dự phòng
Ánh sáng là hạng mục duy nhất vừa tạo ra giá trị trưng bày vừa phá hủy đối tượng được trưng bày. Tác hại mang tính tích lũy: không phải cường độ tại một thời điểm, mà là tổng liều chiếu trong suốt vòng đời hiện vật, thường được quản lý bằng đơn vị lux giờ mỗi năm. Thực hành quốc tế đặt vật liệu rất nhạy sáng như giấy, dệt, màu nước, ảnh, da thuộc quanh mức 50 lux, nhóm nhạy vừa như sơn dầu, gỗ, sơn mài quanh mức 150 đến 200 lux, còn đá, gốm, thủy tinh và kim loại thì giới hạn chủ yếu đến từ nhiệt chứ không từ quang hóa. Tia cực tím thường bị siết dưới ngưỡng 75 microwatt trên mỗi lumen, và nhiều đơn vị chọn loại bỏ hẳn. Tài liệu tham chiếu phổ biến cho phần này là CIE 157 về kiểm soát hư hại do bức xạ quang học; bộ phận chuyên môn nên đối chiếu bản hiện hành trước khi chốt.
Điều ít được nói tới hơn: ngân sách ánh sáng có thể tiêu vào chỗ vô ích. Một phòng trưng bày để đèn sáng đủ tám tiếng mỗi ngày trong khi khách chỉ đi qua vài phút đang đốt liều chiếu vào không khí. Điều khiển chiếu sáng theo cảm biến hiện diện, theo lịch mở cửa, theo kịch bản từng khu, kết hợp dimming sâu không nhấp nháy, là cách mua thêm nhiều năm tuổi thọ cho bộ sưu tập mà không lấy đi gì của người xem. Chất lượng màu vẫn phải giữ: chỉ số hoàn màu từ 90 trở lên và đặc biệt là thành phần đỏ R9, vì đó là nơi hiện vật sơn son thếp vàng và hiện vật dệt sống hay chết trên ảnh chụp của khách.
Song song là vi khí hậu. Với hiện vật, biên độ dao động nhiệt ẩm trong ngày gây hại nhiều hơn con số tuyệt đối, vì vật liệu hữu cơ nở ra co lại theo từng chu kỳ cho tới khi nứt. Cảm biến đặt trong tủ trưng bày và trong kho, ghi log liên tục, cảnh báo khi vượt ngưỡng, là lớp bằng chứng để bộ phận bảo quản làm việc với bộ phận cơ điện bằng dữ liệu thay vì bằng cảm nhận. Chất lượng không khí cũng thuộc nhóm này: khí ô nhiễm đô thị và hơi phát ra từ chính vật liệu làm tủ có thể ăn mòn kim loại và làm giòn giấy nhanh hơn nhiều so với thời gian.
Lớp an ninh của bảo tàng cũng khác an ninh tòa nhà thông thường. Ở đây đối tượng cần bảo vệ là từng hiện vật riêng lẻ, không phải một mặt bằng. Cảm biến rung và cảm biến tiếp cận gắn theo từng đối tượng, camera có phân tích hành vi hướng vào tủ trưng bày thay vì hướng vào lối đi, kho hiện vật được quản lý như một vùng riêng với quyền ra vào theo người và theo giờ, toàn bộ gắn với một nguồn thời gian duy nhất để chuỗi bằng chứng còn giá trị khi cần truy vết.
