Một ngôi trường, nhiều không gian, một kiến trúc
Trường đại học là tập hợp những không gian rất khác nhau về vật lý nhưng buộc phải vận hành như một thể: phòng hội đồng trường nơi biểu quyết những quyết sách lớn, phòng bảo vệ luận án nơi hội đồng có thể ngồi ở ba quốc gia, giảng đường vài trăm đến hơn nghìn chỗ, hội trường lễ nghi của những mùa tốt nghiệp, và những phòng hội thảo quốc tế cần phiên dịch song song. Mua thiết bị giỏi cho từng phòng vẫn có thể tạo ra một tổng thể tồi: mỗi phòng một cách vận hành, giảng viên phải học lại từ đầu khi đổi phòng, đội kỹ thuật của trường ôm một bảo tàng công nghệ không món nào nói chuyện được với món nào.
Các đại học hàng đầu thế giới như NUS, KAIST, MIT hay ETH Zurich đi theo hướng ngược lại: chuẩn hoá trải nghiệm trên toàn trường. Một giảng viên bước vào bất kỳ phòng nào cũng bắt đầu bài giảng bằng cùng một thao tác; đội kỹ thuật giám sát tất cả phòng từ một trung tâm; và mọi không gian cùng đổ dữ liệu về một kho học liệu chung. Đó là tư duy kiến trúc giải pháp: thiết kế cái khung trước, chọn thiết bị sau, để ngôi trường lớn lên theo từng giai đoạn ngân sách mà không phải đập đi làm lại.
