Vì sao âm thanh stereo làm hỏng phần lớn khán phòng
Cách làm truyền thống là âm thanh stereo trái phải, hoặc một cụm loa giữa. Cách này chỉ thật sự đúng cho vài hàng ghế ngồi ngay chính giữa khán phòng. Người ta gọi đó là điểm ngọt.
Ngồi lệch sang một bên, hình ảnh âm thanh sụp về phía cái loa gần hơn. Diễn viên ở bên này, tiếng dồn về bên kia, tách rời khỏi sàn diễn. Khán phòng càng lớn, số ghế chịu cảnh này càng nhiều. Nghĩa là phần đông khán giả đang nghe một phiên bản đã bị lệch của thứ mà người ngồi giữa được hưởng trọn.
Tệ hơn nữa là chuyển động. Diễn viên đi từ trái qua phải, nhưng tiếng thì đứng yên một chỗ. Mắt đi một đường, tai đứng một nẻo. Trong một vở diễn hai tiếng đồng hồ, hàng trăm độ lệch nhỏ như thế cộng lại, bào mòn đúng cái cảm giác đắm chìm mà cả ê kíp đã đổ công tạo ra.
