Lớp 1: Nghe rõ, không phải nghe to
Trong nhà ga, một bản tin không nghe ra chữ nghĩa là một hành khách trễ chuyến. Trong tình huống khẩn cấp, nó nghĩa là một người đứng sai chỗ vào đúng lúc không được phép sai. Cùng một hệ thống loa, hai hậu quả cách nhau rất xa.
Thước đo của lớp này là độ rõ lời nói, đo theo chỉ số STI của tiêu chuẩn IEC 60268-16. Với hệ thống phục vụ mục đích sơ tán, ngưỡng thường được viện dẫn là 0,50 cho giá trị trung bình toàn vùng và 0,45 cho điểm đo bất lợi nhất. Điều hay bị bỏ qua nằm ở chỗ khác: STI là thuộc tính của căn phòng cộng với hệ thống, không phải thuộc tính của cái loa. Phần lớn kết quả đã bị định đoạt trên bản vẽ kiến trúc, ở diện tích trần hút âm và cách xử lý các mặt phản xạ, từ trước khi có ai mở bảng giá thiết bị. Đó là lý do hạng mục vật liệu và giải pháp âm học cho công trình phải được đặt lên bàn cùng lúc với hệ thống điện thanh, không phải sau đó.
Về phía thiết bị, hướng xử lý là chia nhỏ vùng phủ và kéo nguồn âm lại gần người nghe thay vì tăng công suất, dùng cột loa có khả năng khống chế góc phủ theo phương đứng để hạn chế năng lượng bắn lên trần và mặt kính, tính toán trễ theo từng vùng, và trong những khu vực trần đặc biệt cao thì cân nhắc giải pháp âm thanh định hướng. Cùng lúc đó, hệ thống phải gánh hai vai: thông báo khai thác hằng ngày và cảnh báo sơ tán. Vai thứ hai kéo theo yêu cầu về thiết bị chứng nhận theo bộ tiêu chuẩn EN 54, giám sát liên tục tình trạng đường loa và bộ khuếch đại, nguồn dự phòng, phân cấp ưu tiên bản tin và khả năng phát theo từng phân khu. Chúng tôi trình bày kỹ hơn phần này trong giải pháp phát thanh báo động và liên lạc khẩn cấp, phần thiết bị nằm ở nhóm hệ thống phát thanh công cộng và cảnh báo giọng nói, và ở bài viết Cả ngày là thông báo, một phút là sinh tử.
