Khi âm thanh chạy trên mạng, nó không còn là một hệ thống. Nó thành một dịch vụ chạy trên hạ tầng của người khác

Khi âm thanh chạy trên mạng, nó không còn là một hệ thống. Nó thành một dịch vụ chạy trên hạ tầng của người khác

Và điều đó thay đổi một thứ quan trọng hơn băng thông: nó thay đổi việc ai phải nhấc máy khi hội trường im tiếng.

 

Hệ thống âm thanh chuyên nghiệp ngày nay phần lớn đã chuyển sang chạy trên hạ tầng mạng. Thay vì mỗi chiếc micro kéo một sợi cáp riêng tới phòng máy, tất cả cùng chia sẻ một hạ tầng mạng chung.

Lợi ích thì rõ ràng. Ít cáp hơn. Linh hoạt hơn. Mở rộng dễ hơn. Một sợi cáp mạng mang được hàng trăm kênh âm thanh, thay vì một sợi cáp âm thanh chỉ mang được một kênh.

Và câu hỏi tự nhiên nảy ra là: vậy hạ tầng mạng có sẵn của toà nhà có dùng được không?

Đây là một câu hỏi hợp lý. Nhưng nó là câu hỏi sai, và nó dẫn tới một cuộc thảo luận sai suốt nhiều năm nay.

Mạng của toà nhà thừa băng thông

Hãy giải quyết dứt điểm câu hỏi kỹ thuật trước, vì nó dễ.

Một hệ thống âm thanh mạng, kể cả một hệ lớn trong hội trường, chiếm một phần rất nhỏ so với năng lực của một hạ tầng mạng hiện đại. Về mặt băng thông thuần tuý, mạng của toà nhà thừa sức.

Vấn đề chưa bao giờ là băng thông.

Vấn đề là âm thanh trực tiếp và dữ liệu văn phòng là hai loại lưu lượng có bản chất khác nhau tới mức không thể so sánh.

 

Nhìn vào cột bên phải.

Khi bạn tải một tập tin và một gói tin bị mất, mạng gửi lại. Bạn không nhận ra gì cả, ngoài việc quá trình tải chậm đi một phần nghìn giây.

Khi một người đang nói và một gói tin âm thanh bị mất, không có gì để gửi lại. Âm thanh là thời gian thực. Cái đã trôi qua thì đã trôi qua.

Dữ liệu văn phòng chấp nhận trễ và mất mát, đổi lấy sự chắc chắn. Âm thanh trực tiếp thì ngược lại hoàn toàn. Nó không cần chắc chắn, nó cần đúng giờ. Và hai triết lý đó không cùng tồn tại êm ả trên một hạ tầng.

 

 

Mạng của toà nhà thừa băng thông

Nhưng đây mới là điều thực sự thay đổi

Nếu bài viết này chỉ dừng ở kỹ thuật, nó sẽ bỏ sót thứ quan trọng nhất.

Trước đây, hệ thống âm thanh là một hòn đảo. Nó có cáp riêng, thiết bị riêng, và ranh giới của nó rất rõ. Khi nó hỏng, không ai tranh cãi về việc gọi ai.

Bây giờ, hệ thống âm thanh chạy trên hạ tầng mạng, và hạ tầng đó thuộc về bộ phận công nghệ thông tin của chủ đầu tư.

Điều đó nghe như một chi tiết hành chính. Nó không phải.

Câu hỏi thật không phải mạng có đủ băng thông không. Câu hỏi thật là: khi hội trường im tiếng giữa buổi lễ, ai là người bạn gọi?

Hãy hình dung tình huống sau, và nó không hiếm.

Một tối thứ Sáu, bộ phận công nghệ thông tin cập nhật cấu hình cho các thiết bị chuyển mạch trong toà nhà. Đó là việc thường lệ, được lên lịch, và hoàn toàn đúng quy trình. Một trong những thay đổi vô tình làm hỏng cơ chế đồng bộ thời gian mà hệ thống âm thanh phụ thuộc vào.

Sáng thứ Hai, hội trường có một buổi lễ. Âm thanh chập chờn. Micro rớt tiếng.

Người ta gọi nhà thầu âm thanh. Nhà thầu tới, kiểm tra thiết bị của mình, và mọi thứ đều bình thường. Họ nói vấn đề nằm ở mạng.

Người ta gọi bộ phận công nghệ thông tin. Họ kiểm tra mạng, và mạng chạy tốt. Tất cả máy tính đều truy cập internet bình thường. Họ nói vấn đề nằm ở thiết bị âm thanh.

Cả hai đều thành thật. Cả hai đều đúng theo tiêu chuẩn của mình.

Và hội trường vẫn không có tiếng.

Đây là loại sự cố tệ nhất, và không phải vì lý do bạn nghĩ

Nó tệ không phải vì khó sửa. Thường thì nó khá dễ sửa, một khi tìm ra nguyên nhân.
Nó tệ vì không ai sở hữu nó.
Một sự cố có chủ sở hữu rõ ràng sẽ được sửa nhanh, vì có người mất ngủ vì nó. Một sự cố nằm ở ranh giới giữa hai bên sẽ kéo dài hàng tuần, vì mỗi lần được nhắc tới, nó lại được đẩy sang phía bên kia.
Ranh giới trách nhiệm không phải một vấn đề hành chính. Nó là biến số quyết định thời gian một hội trường phải im lặng chờ được sửa.

Vì sao đây là chuyện của kiến trúc sư

Bạn có thể đang nghĩ rằng đây là chuyện của bộ phận công nghệ thông tin và nhà thầu, không phải chuyện của bản vẽ.

Nhưng ranh giới trách nhiệm không phải một thứ trừu tượng. Nó có hình dạng vật lý, và hình dạng đó nằm trên bản vẽ của bạn.

MỘT: PHÒNG KỸ THUẬT AV LÀ MỘT PHÒNG RIÊNG HAY MỘT GÓC CỦA PHÒNG MÁY CHỦ

Nếu thiết bị mạng của hệ thống âm thanh nằm chung tủ với thiết bị mạng của toà nhà, thì về mặt tổ chức, chúng thuộc về bộ phận công nghệ thông tin. Ai đó sẽ rút một sợi cáp, cắm một thiết bị mới, hoặc khởi động lại một thiết bị, và không ai coi đó là việc phải hỏi ai.

Nếu chúng nằm trong một tủ riêng, có khoá, thuộc một phòng riêng, thì ranh giới trở nên rõ ràng, và nó rõ ràng theo cách mà con người hiểu được: đây là chỗ của tôi, kia là chỗ của anh.

Quyết định này nằm trên bản vẽ mặt bằng, và nó được đưa ra ở giai đoạn thiết kế kỹ thuật, thường vì lý do tiết kiệm diện tích.

HAI: TUYẾN CÁP DÙNG CHUNG HAY TUYẾN RIÊNG

Đây là quyết định tốn kém nhất, và nó phải được đưa ra sớm nhất.

Một hệ thống âm thanh chạy trên hạ tầng mạng dùng chung với toà nhà sẽ rẻ hơn về vật tư. Nhưng nó gánh mọi rủi ro nêu ở trên.

Một tuyến mạng riêng, độc lập vật lý, đắt hơn về vật tư nhưng loại bỏ hoàn toàn cả một nhóm sự cố, và quan trọng hơn, nó loại bỏ những cuộc tranh cãi về trách nhiệm.

Trong các không gian trọng yếu, hội trường lớn, phòng họp lãnh đạo, phòng chỉ huy, câu trả lời gần như luôn là tuyến riêng. Không phải vì băng thông. Vì quyền kiểm soát.

Và tuyến riêng thì phải được chừa chỗ trong máng cáp, phải được vẽ vào bản vẽ hạ tầng, ngay từ đầu.

BA: HỆ THÔNG BÁO SƠ TÁN CÓ CHẠY TRÊN HẠ TẦNG ĐÓ KHÔNG

Đây là câu hỏi nghiêm trọng nhất, và nó không được phép trả lời qua loa.

Nếu hệ thống âm thanh của công trình cũng đảm nhiệm chức năng thông báo sơ tán, thì mọi lập luận về sự tiện lợi đều phải nhường chỗ cho một nguyên tắc khác.

Một hệ thống cứu sinh mạng không được phép phụ thuộc vào một hạ tầng mà nó không kiểm soát, và không được phép chia sẻ hạ tầng đó với những lưu lượng có thể gây nghẽn vào đúng lúc cần đến nó.

Các tiêu chuẩn quốc tế về lĩnh vực này đã bổ sung cả điều khoản về an ninh mạng, chính vì lý do đó. Một hệ thống sơ tán kết nối vào mạng trở thành một bề mặt tấn công, và một hệ thống có thể bị chiếm quyền để phát ra thông điệp sai còn nguy hiểm hơn không có hệ thống nào.

Với hệ thống thông báo sơ tán, sự độc lập của hạ tầng không phải một lựa chọn kỹ thuật. Nó là một yêu cầu về bản chất, và nó phải nằm trên bản vẽ trước khi máng cáp được đóng.

Bốn câu hỏi nên đặt ra ở giai đoạn thiết kế kỹ thuật

Câu thứ nhất: hệ thống âm thanh sẽ chạy trên hạ tầng mạng dùng chung của toà nhà, hay trên một tuyến độc lập? Và nếu dùng chung, ai là người có quyền thay đổi cấu hình?
Câu thứ hai: khi có sự cố mà cả nhà thầu âm thanh lẫn bộ phận công nghệ thông tin đều nói không phải lỗi của mình, ai là người phân xử, và điều đó có được ghi trong hợp đồng không?
Câu thứ ba: nếu có bảo trì hoặc nâng cấp hạ tầng mạng của toà nhà, có quy trình nào bắt buộc phải thông báo và kiểm tra lại hệ thống âm thanh không?
Câu thứ tư: hệ thống thông báo sơ tán có phụ thuộc vào hạ tầng mạng chung không? Nếu có, hãy dừng lại và xem xét lại toàn bộ.
Bốn câu hỏi này không có câu nào là câu hỏi kỹ thuật. Cả bốn đều là câu hỏi về quyền hạn và trách nhiệm. Và đó chính là bản chất thật của vấn đề.

Chỗ mà kiến thức dừng lại

Mọi thứ ở trên đều tra cứu được, và chúng tôi nói ra không giấu giếm, vì một kiến trúc sư hỏi bốn câu đó ở giai đoạn thiết kế sẽ tránh được cả một lớp sự cố mà không thiết bị nào cứu được.

Nhưng có một việc mà kiến thức không làm được.

Biết được khi nào thì một tuyến mạng riêng là cần thiết, và khi nào thì nó là lãng phí.

Vì không phải công trình nào cũng cần tuyến riêng. Một phòng họp nhỏ dùng chung hạ tầng thì hoàn toàn ổn, và bắt nó đi tuyến riêng là tiêu tiền sai chỗ. Một hội trường trọng yếu thì ngược lại.

Ranh giới giữa hai trường hợp đó không nằm trong bất kỳ tiêu chuẩn nào. Nó phụ thuộc vào tần suất sử dụng, vào mức độ quan trọng của sự kiện, vào năng lực của đội ngũ công nghệ thông tin tại chỗ, và vào việc chủ đầu tư chấp nhận rủi ro tới đâu.

Đánh giá đúng ranh giới đó, và không tiêu một đồng nào vượt quá mức cần thiết, là công việc của giai đoạn thiết kế. Nó không phải một phép tính. Nó là một phán đoán, và nó chỉ đến từ việc đã thấy cả hai loại sai lầm: những công trình chi quá ít rồi trả giá, và những công trình chi quá nhiều cho một thứ không bao giờ dùng tới.

Một việc làm được ngay

Mở bản vẽ hạ tầng mạng của công trình đang thiết kế. Tìm xem hệ thống âm thanh nằm ở đâu trong đó.

Nếu nó không xuất hiện, thì nó đang được mặc định là sẽ dùng chung hạ tầng của toà nhà. Và quyết định đó vừa được đưa ra mà không có ai quyết định cả.

Nếu bạn muốn biết công trình này có cần một tuyến mạng riêng cho hệ thống âm thanh hay không, và nếu cần thì cần tới mức nào, hãy trao đổi với chúng tôi khi bản vẽ hạ tầng còn đang được lập. Đây là loại quyết định rất rẻ khi làm đúng lúc, và rất đắt khi phải làm lại.