Bản chất của mâu thuẫn
Để chọn đúng lời giải, trước hết phải hiểu rõ hai bên đang đòi những gì.
Lời nói cần độ vang ngắn và độ rõ cao. Trong một phòng khô, âm thanh tắt nhanh, nên chữ sau không bị chữ trước còn ngân đè lên, và người nghe bắt được từng từ. Một khán phòng dành cho hội nghị, phát biểu, giảng dạy vì thế muốn nghiêng về phía khô.
Âm nhạc, đặc biệt là nhạc không khuếch đại như hợp xướng hay dàn nhạc, lại cần điều gần như ngược lại. Nó cần độ vang dài hơn để các nốt hòa vào nhau, để âm thanh có chiều sâu và sự bao bọc, để tiếng không nghe khô cứng và chết. Một khán phòng hòa nhạc muốn nghiêng về phía sống.
Biến số nằm ở tâm mâu thuẫn chính là độ vang. Lời nói muốn nó ngắn, âm nhạc muốn nó dài. Mà một căn phòng thì chỉ có một thể tích và một bộ bề mặt, nên tự nhiên nó chỉ có một tính cách âm học. Đó là lý do vì sao “chiều cả hai” không thể đạt được bằng cách nhắm vào một điểm giữa, vì điểm giữa thường phục vụ cả hai một cách nửa vời. Phải có một chiến lược thật sự, và có ba chiến lược để so.
