Mười năm, hai đường cong tách dần
Điều làm nên sự đảo ngược không phải một biến cố duy nhất, mà là nhiều khoản nhỏ dồn lại theo năm tháng, mỗi con đường đi theo một “đường cong chi phí tích lũy” riêng.
Một, hai năm đầu. Con đường rẻ bắt đầu lộ những vết đầu tiên. Vì khâu khảo sát và tinh chỉnh bị lược bớt, tiếng chưa thật sự tối ưu, phải gọi người chỉnh đi chỉnh lại. Vài sự cố nhỏ xuất hiện. Nhân viên loay hoay vì không được đào tạo tới nơi. Từng khoản một thì nhỏ, nhưng chúng bắt đầu cộng vào. Con đường đầu tư đúng, trong khi đó, chạy êm, phần khó đã được trả tiền và làm xong từ đầu.
Năm thứ ba tới năm thứ năm. Khoảng cách nới rộng. Thiết bị hiệu suất thấp trên con đường rẻ ngốn điện nhiều hơn mỗi tháng. Linh kiện kém bền bắt đầu hỏng và phải thay. Nếu hệ bị khóa vào một hãng độc quyền, mỗi lần thay phụ tùng hay mở rộng là một lần trả giá cao mà không thương lượng được. Mỗi lần hệ thống trục trặc giữa một sự kiện lại là một khoản thiệt hại, có khoản đo được bằng tiền sửa, có khoản không đo được bằng tiền. Con đường đầu tư đúng vẫn chỉ tốn những khoản bảo trì định kỳ đã được dự trù.
Điểm giao nhau. Đâu đó trong khoảng giữa của thập kỷ, hai đường cong cắt nhau. Đây là thời điểm quan trọng nhất của cả bài toán: tổng số tiền con đường rẻ đã tiêu vượt qua tổng của con đường đầu tư đúng. Từ điểm này trở đi, “món hời” ngày xưa chính thức trở thành khoản đắt hơn và nó vẫn tiếp tục đắt thêm.
Năm thứ tám tới năm thứ mười. Chặng cuối thường là chặng đắt nhất cho con đường rẻ. Công nghệ đời thấp hoặc linh kiện đã ngừng sản xuất đẩy hệ thống tới chỗ không còn sửa được nữa, buộc phải đập ra làm lại sớm hơn dự tính, một khoản đầu tư mới toanh khi tưởng đã yên. Con đường đầu tư đúng, nhờ chọn nền tảng bền và mở, vẫn còn tuổi thọ hữu ích, chỉ cần nâng cấp nhẹ để đi tiếp.