Sai lầm gốc: đếm theo diện tích thay vì theo khoảng cách tới miệng người nói
Đây là chỗ hầu hết mọi người nghĩ sai ngay từ đầu. Họ hình dung việc phủ micro giống như phủ ánh sáng: cứ rải đều cho kín diện tích là xong. Nhưng micro không làm việc theo diện tích. Nó làm việc theo khoảng cách.
Điều thật sự quyết định một chiếc micro thu tốt hay tệ là khoảng cách từ nó tới miệng người đang nói. Càng xa, tiếng nói tới micro càng yếu, trong khi tiếng ồn và tiếng vọng của phòng thì không yếu đi tương ứng. Đến một ngưỡng khoảng cách nhất định, cái micro bắt đầu thu tiếng phòng nhiều hơn thu tiếng người, và đó là lúc đầu bên kia bắt đầu than phiền. Vì thế câu hỏi đúng không phải phòng rộng bao nhiêu, mà là: mỗi người ngồi họp cách chiếc micro gần nhất bao xa, và khoảng cách đó có nằm trong vùng mà micro còn thu sạch được tiếng nói của họ không?
Đây là lý do vì sao khoảng cách thu là ngôi sao thật sự của bài toán này. Một thiết bị thu để bàn thường giữ được chất lượng tốt trong một dải khoảng cách nhất định quanh nó, thường vào cỡ năm mươi tới chín mươi phân tính từ miệng người nói, tùy loại và tùy cách bố trí. Ngoài dải đó, chất lượng bắt đầu tuột. Toàn bộ việc định cỡ, cần mấy micro và đặt ở đâu, thực chất là bài toán sắp xếp sao cho không có ai trong phòng rơi ra ngoài vùng thu tốt của thiết bị gần họ nhất. Đếm đúng không phải là chia diện tích, mà là phủ đúng khoảng cách.
