Điều thật sự mất đi không phải là thời gian
Người ta hay an ủi nhau rằng sự cố kỹ thuật thì ai cũng gặp, mất mấy phút rồi chạy lại thôi.
Điều đó đúng về mặt vận hành, và sai hoàn toàn về mặt cảm nhận.
Bởi vì trong một buổi làm việc cấp cao, cái anh đang xây suốt từ đầu không phải là một bài trình bày. Anh đang xây một trạng thái. Sự tập trung của người nghe. Cái đà của lập luận. Cái cảm giác rằng nơi này chuyên nghiệp, chuẩn bị kỹ, đáng để đặt niềm tin. Trạng thái đó được bồi từng lớp một, chậm rãi, và nó rất mỏng.
Một cú chớp nguồn không lấy đi vài phút. Nó lấy đi cái trạng thái đó. Màn hình tắt. Micro chết. Tiếng ù trở lại. Đối tác ở đầu kia đường truyền im lặng chờ. Mấy chục con mắt trong phòng chuyển từ nội dung anh đang nói sang cái màn hình đen, rồi sang khuôn mặt anh. Và trong khoảnh khắc ấy, dù lỗi hoàn toàn không thuộc về anh, một câu hỏi vẫn tự động nảy lên trong đầu người đối diện: nếu ngay cả cái phòng họp còn chưa lo nổi, thì những thứ lớn hơn thì sao.
Anh sẽ không bao giờ nghe ai nói câu đó ra miệng. Nhưng anh sẽ cảm được nó, trong cái nhịp đã gãy, trong sự lịch sự hơi khách sáo của phần còn lại buổi làm việc.
Đó là thứ không có dòng nào trong bảng chi phí ghi lại được.
