Một ngành sống bằng việc chứng minh chứ không bằng việc nói
Định chế tài chính vận hành trong một nguyên tắc ngầm mà bên ngoài ít khi để ý: điều gì không ghi lại được thì coi như chưa xảy ra. Một giao dịch không có bút toán là một giao dịch không tồn tại. Một quyết định tín dụng không có biên bản là một quyết định không ai dám bảo vệ. Cả ngành được xây trên thói quen để lại dấu vết cho mọi hành động, vì có ngày sẽ có người hỏi lại.
Thói quen ấy không dừng ở nghiệp vụ tài chính. Nó lan sang cách họ chọn mọi nhà cung cấp đụng vào không gian nhạy cảm. Một hệ thống nghe nhìn trong phòng họp Hội đồng Quản trị không phải đồ trang trí. Nó là nơi đi qua những lời chưa công bố ra thị trường, những con số chưa lên báo cáo, những tranh luận về rủi ro mà chỉ một nhóm người được nghe.
Người chịu trách nhiệm tuân thủ của ngân hàng vì thế nhìn nhà thầu tích hợp theo một logic riêng. Họ không hỏi thiết bị của anh tốt đến đâu. Họ hỏi: khi anh chạm vào hệ thống này, anh có ghi lại không, ai ký, lưu ở đâu, và bao lâu sau tôi vẫn lấy lại được.
