Khoảng cách, độ phủ và độ trễ
Khoảng cách, độ phủ và độ trễ
Bài toán đặc trưng của không gian ngoài trời rộng lớn.
Sân vận động rất rộng, khán giả xa loa nghe tiếng bị trễ, vọng, không khớp. Xử lý thế nào?
Đây là bài toán đặc trưng của không gian ngoài trời quy mô lớn. Khi khán đài trải dài hàng trăm mét, âm thanh từ một cụm loa mất thời gian mới tới nơi xa, gây cảm giác trễ và vọng. Giải pháp là bố trí nhiều cụm loa phân tán theo khán đài và xử lý độ trễ cho từng cụm, để âm đến tai khán giả ở mọi vị trí đều khớp thời gian và rõ ràng. Bài toán này phải tính trên kích thước và hình học thực tế của sân.
Ngoài trời không có tường phản xạ, âm có bị loãng và yếu đi ở khu vực xa không?
Có. Ngoài trời âm lan tỏa tự do và suy giảm nhanh theo khoảng cách mà không có bề mặt giữ lại như trong nhà. Điều này đòi hỏi hệ thống có năng lượng phù hợp và bố trí phân tán để phủ tới các khu vực xa nhất mà không cần đẩy khu vực gần lên mức chói tai. Cân bằng độ phủ trên một không gian mở lớn là phần cốt lõi của thiết kế.
Sân của chúng tôi có mái che một phần, phần khán đài lộ thiên. Âm thanh xử lý hai khu này ra sao?
Khu có mái và khu lộ thiên có đặc điểm âm học khác nhau, khu có mái vẫn có phản xạ còn khu lộ thiên thì không. Hệ thống cần tính riêng cho từng khu để độ phủ và độ rõ đồng đều trên toàn sân. Sự khác biệt này là lý do cần khảo sát và thiết kế theo đúng cấu trúc thực tế của từng sân vận động.
