Cái giá phải trả mỗi ngày, mà không ai xuất hóa đơn
Một căn phòng kín với hàng chục con người và một hệ thống chỉ làm mát chứ không thực sự làm mới không khí sẽ dần tích lại thứ mắt không thấy. Lượng khí thở ra đọng lại đông hơn theo từng giờ. Không gian vẫn mát, vẫn sạch trên bề mặt, nhưng bầu không khí thì mỗi lúc một tù.
Bộ não con người phản ứng với điều đó trước khi cơ thể kịp lên tiếng. Khả năng tập trung giảm. Tốc độ xử lý chậm lại. Việc ra quyết định trở nên nặng nề hơn, dễ sai hơn, dễ trì hoãn hơn. Không đủ mạnh để ai đó cảm thấy mình bệnh. Chỉ đủ để mọi việc khó hơn một chút, chậm hơn một chút, kém sắc hơn một chút. Nhân điều đó với mỗi người trong phòng, mỗi giờ trong ngày.
Đây là một loại hao hụt tinh vi. Nó không đến dưới dạng một sự cố để người ta xử lý, cũng không có một hóa đơn để người ta thấy xót. Nó ẩn mình trong những email viết lại, những quyết định lùi sang ngày mai, những cuộc họp dài hơn cần thiết. Từng chút một, nó rút đi phần tinh túy nhất của lực lượng lao động mà tổ chức đang trả lương đầy đủ.
