Độ vang là gì, và vì sao nó khó quy về một người
Trước khi phân vai, cần thống nhất đang nói về cái gì. Độ vang là mức độ âm thanh còn ngân lại trong một căn phòng sau khi nguồn phát đã dừng. Vỗ tay một cái trong nhà thờ lớn, tiếng vỗ còn kéo dài; làm điều đó trong một phòng ngủ trải thảm, tiếng tắt gần như tức thì. Cái đuôi âm đó, dài hay ngắn, chính là độ vang, và giới kỹ thuật đo nó bằng một đại lượng thường gọi tắt là RT60.
Mỗi loại phòng có một khoảng độ vang lý tưởng riêng. Không gian cho lời nói cần đuôi âm ngắn để từ ngữ tách bạch; không gian cho âm nhạc lại cần đuôi âm dài hơn để tiếng đầy và sống. Quá dài thì lời nói nhòe vào nhau; quá ngắn thì âm nhạc nghe khô và chết. Điều quan trọng là độ vang không phải một tính chất tự nhiên trời cho, mà là kết quả của hai thứ: thể tích của phòng, và lượng vật liệu hấp thụ âm trên các bề mặt.
Đây chính là gốc rễ khiến độ vang khó quy về một người. Thể tích phòng do kiến trúc sư định. Lượng vật liệu hấp thụ và loại của chúng thì có người tính, có người chọn, có người thi công. Kết quả cuối cùng là tổng hòa quyết định của nhiều bên. Nên khi độ vang sai, mỗi bên đều có thể chỉ tay sang bên khác, và không ai thật sự sai trong phạm vi phần mình. Muốn tránh cảnh đó, phải vẽ rõ ai chịu phần nào.
