Vì sao vẽ đúng yêu cầu vẫn có thể ra tiếng dở
Nghịch lý này không phải do bạn làm sai. Nó đến từ ba lẽ.
Thứ nhất, cái gọi là “yêu cầu” trong hầu hết dự án nói về công năng, thẩm mỹ, kích thước, nhưng rất hiếm khi nói tới một mục tiêu âm học cụ thể. Bạn đã đáp ứng một đề bài im lặng về âm thanh. Và đáp ứng một đề bài không đòi hỏi âm thanh tốt thì tự nó không sinh ra âm thanh tốt. Bạn không trượt yêu cầu; chính yêu cầu đã bỏ trống phần quan trọng nhất.
Thứ hai, chất lượng âm thanh là một kết quả do nhiều bên cùng tạo ra. Nó phụ thuộc vào căn phòng, vào xử lý âm học, vào hệ tăng âm, vào phần điện và tiếp địa của cơ điện, vào cách thi công. Bạn nắm một số đòn bẩy, nhưng không nắm tất cả. Khi một mắt xích bất kỳ trong chuỗi ấy hỏng mà ranh giới trách nhiệm chưa được vẽ, lỗi có xu hướng dồn về người dễ thấy nhất, và trong một dự án, người dễ thấy nhất thường là kiến trúc sư.
Thứ ba, âm thanh vô hình trên bản vẽ. Một lỗi kết cấu hay một sai sót về không gian thì nhìn thấy được trên mặt bằng, nên dễ quy đúng người. “Tiếng dở” thì không hiện ra trên bất kỳ nét vẽ nào, nên rất dễ trở thành thứ không nằm trong phần bàn giao rõ ràng của ai cả, để rồi thành phần đổ lỗi của tất cả. Cái vô hình luôn là mảnh đất màu mỡ cho việc quy trách nhiệm sai chỗ.
