Vậy điều gì quyết định con số ba năm hay mười năm
Nếu bảo hành không bảo vệ được thứ quan trọng, thì con số đó phản ánh cái gì?
Nó phản ánh ba thứ, và không thứ nào trong đó là chất lượng của hệ thống.
MỘT: BẢO HÀNH CỦA NHÀ SẢN XUẤT
Nhà thầu không thể cam kết dài hơn nhà sản xuất, trừ khi họ tự chịu rủi ro bằng tiền của mình. Một số hãng thiết bị chuyên nghiệp có chính sách bảo hành dài, đặc biệt trong lĩnh vực an toàn sinh mạng, nơi mà độ tin cậy là yêu cầu bắt buộc chứ không phải điểm bán hàng.
Nếu nhà thầu cam kết mười năm trong khi thiết bị họ dùng chỉ được bảo hành hai năm, thì tám năm còn lại họ đang tự bỏ tiền túi ra. Câu hỏi tự nhiên là: họ có tính khoản đó vào giá không? Nếu có, bạn đang trả tiền. Nếu không, họ đang cược rằng bạn sẽ không gọi.
HAI: TUỔI THỌ CỦA CHÍNH NHÀ THẦU
Đây là điều ít ai nói ra, và nó là điều thực tế nhất.
Một cam kết bảo hành mười năm từ một công ty năm tuổi là một tờ giấy. Không phải vì họ không thành thật. Mà vì không ai biết công ty đó có còn tồn tại vào năm thứ tám hay không.
Trong ngành này, tỷ lệ công ty biến mất trong vòng mười năm là rất cao. Và khi công ty biến mất, tờ giấy bảo hành trở thành đúng nghĩa một tờ giấy.
Giá trị của một lời hứa không nằm ở độ dài của nó. Nó nằm ở khả năng người hứa còn có mặt vào ngày đến hạn.
BA: TỰ TIN VỀ THIẾT KẾ, HAY LIỀU LĨNH TRONG ĐẤU THẦU
Đây là chỗ khó phân biệt nhất, và cũng là chỗ chủ đầu tư hay bị đánh lừa.
Một nhà thầu cam kết mười năm vì họ đã thiết kế hệ thống với biên an toàn rộng, chọn thiết bị vượt yêu cầu, và biết rằng mình sẽ ít phải quay lại. Đó là sự tự tin có cơ sở.
Một nhà thầu khác cũng cam kết mười năm, vì đó là cách nhanh nhất để thắng thầu, và họ tính rằng nếu có chuyện thì sẽ đàm phán lại sau, hoặc đơn giản là sẽ không nghe máy.
Trên hồ sơ, hai lời cam kết đó giống hệt nhau.