Vì sao chúng tôi không muốn vào sớm

Vì sao chúng tôi không muốn vào sớm

Một sự thật khó chịu về chính ngành của tôi, và vì sao anh vẫn nên ép chúng tôi vào bàn từ đầu

Tôi sắp nói một điều mà đáng lẽ không nên nói, vì nó không có lợi cho tôi.

Nhưng nếu tôi không nói ra, thì cả bài viết này chỉ là một lời quảng cáo trá hình, và anh sẽ ngửi thấy điều đó ngay từ đoạn thứ hai.

Sự thật là thế này. Phần lớn các đơn vị làm âm thanh KHÔNG muốn được mời vào từ giai đoạn thiết kế cơ sở.

Họ nói rằng họ muốn. Trong mọi bài viết, mọi hội thảo, mọi cuộc gặp, họ đều than phiền rằng mình bị mời quá muộn.

Nhưng nếu anh gọi cho họ vào tháng thứ hai của dự án, khi chưa có ngân sách, chưa có gói thầu, chưa có gì để bán, và mời họ ngồi ba tiếng để bàn về chiều cao trần, thì anh sẽ thấy sự nhiệt tình giảm đi rõ rệt.

Vì sao? Vì ở giai đoạn đó, không có gì để bán cả.

Và đó chính là lý do sâu xa nhất khiến hạng mục này luôn đến muộn. Không phải vì quy trình. Không phải vì kiến trúc sư quên. Mà vì cấu trúc kinh tế của ngành này thưởng cho việc đến muộn.

Người bán thiết bị và người thiết kế giải pháp có động cơ trái ngược nhau

Hãy nhìn thẳng vào chuyện tiền, vì mọi thứ khác đều chảy ra từ đó.

Một đơn vị sống bằng việc bán thiết bị kiếm tiền từ danh mục. Càng nhiều thiết bị, càng nhiều tiền. Càng đắt, càng nhiều tiền.

Bây giờ hãy hỏi: đơn vị đó muốn căn phòng của anh có hình khối tốt hay xấu?

Câu trả lời trung thực, nếu ta dám nhìn vào nó, là: một căn phòng có hình khối xấu sẽ cần nhiều thiết bị hơn.

Trần cao quá, tường song song, không chừa chỗ xử lý dải trầm. Căn phòng đó sẽ cần nhiều loa hơn, cần bộ xử lý mạnh hơn, cần công suất lớn hơn, cần nhiều tiêu âm hơn. Hóa đơn dài hơn.

Còn một căn phòng được thiết kế đúng ngay từ hình khối thì cần ít thiết bị hơn, và hóa đơn ngắn hơn.

Tôi không nói rằng có ai đó cố tình để mặc kiến trúc sư làm sai. Tôi không tin điều đó, và tôi cũng không có bằng chứng.

Tôi chỉ nói rằng khi động cơ tài chính không thẳng hàng với kết quả tốt nhất, thì con người ta có xu hướng không quá sốt sắng đi sửa những thứ không thuộc phần việc của mình.

Và một hệ thống mà trong đó việc đến muộn được thưởng, thì sẽ luôn có người đến muộn.

Vậy khi nào là đúng lúc

Bây giờ đến phần trả lời câu hỏi của anh, và câu trả lời sẽ cụ thể hơn anh mong đợi.

Có ba cột mốc trong dòng thời gian của một dự án, và mỗi cột mốc đóng lại một loại quyết định khác nhau. Biết được cột mốc nào đang tới gần là toàn bộ kỹ năng.

Cột mốc thứ nhất là lúc anh chốt hình khối. Chiều cao trần, tỷ lệ ba chiều của căn phòng, độ cong của mái, độ dốc khán đài, và việc có hay không những cặp bề mặt song song.

Đây là cột mốc quan trọng nhất, và nó xảy ra sớm nhất. Nó thường xảy ra trước cả khi ai đó nhắc đến chữ âm thanh lần đầu tiên trong cuộc họp.

Nếu anh chỉ được mời tư vấn âm thanh vào bàn đúng MỘT lần trong cả dự án, thì hãy mời vào lúc này. Ba mươi phút ở đây có giá trị hơn ba tháng ở giai đoạn sau.

Cột mốc thứ hai là lúc anh chốt mặt cắt và hạ tầng. Cao độ trần kỹ thuật, đường trục cáp, diện tích phòng thiết bị, điểm chờ tải trọng, tuyến điện riêng.

Cột mốc này đóng muộn hơn một chút. Nếu bỏ lỡ nó, mọi thứ vẫn cứu được, nhưng cái giá là đục phá và đi nổi.

Cột mốc thứ ba là lúc anh chốt vật liệu hoàn thiện và nội thất. Vật liệu tường, trần, sàn, loại ghế, rèm, và vị trí micro trên bàn chủ tọa.

Đây là cột mốc đóng muộn nhất, và là cột mốc duy nhất mà đa số dự án thật sự có mời tư vấn âm thanh vào.

Và bây giờ là điều trớ trêu, cái điều mà toàn bộ bài viết này tồn tại để nói.

Cột mốc có ảnh hưởng lớn nhất đóng lại sớm nhất. Cột mốc có ảnh hưởng nhỏ nhất là cột mốc duy nhất mà người ta được mời tới.

Cho nên khi nhà thầu âm thanh xuất hiện ở tháng thứ chín và đề nghị dán tiêu âm lên tường, anh ta không đang giải bài toán. Anh ta đang cố sửa chữ cuối của một câu văn đã sai ngữ pháp từ chủ ngữ.

Vì sao bản vẽ thi công là quá muộn

Anh hỏi cụ thể về điều này, nên tôi trả lời cụ thể.

Bản vẽ thi công không phải là một giai đoạn thiết kế. Nó là bản ghi chép của những quyết định đã được đưa ra.

Khi hồ sơ đã ở dạng thi công, chiều cao trần đã cố định, kết cấu đã tính toán xong dựa trên chiều cao đó, hệ thống điều hòa đã được thiết kế cho thể tích đó, và chi phí đã được lập dự toán.

Nghĩa là khi một người làm âm thanh nhìn vào bản vẽ thi công và nói rằng trần này quá cao, anh ta không đang đề nghị sửa một bản vẽ. Anh ta đang đề nghị làm lại kết cấu, làm lại cơ điện, làm lại dự toán, và lùi tiến độ.

Không ai làm việc đó. Và vì không ai làm việc đó, nên anh ta sẽ im lặng, hoặc sẽ đề xuất những gì còn làm được, tức là dán tiêu âm và mua thiết bị mạnh hơn.

Anh sẽ nghĩ rằng anh ta đã tư vấn cho anh. Thực ra anh ta đã đầu hàng, một cách lịch sự.

Cách ép được điều này xảy ra, kể cả khi không ai muốn

Đây là phần thực dụng, vì tôi biết rằng trong đa số dự án, anh không phải là người quyết định mời ai và mời lúc nào.

Ba cách, xếp theo mức độ dễ thực hiện.

Cách thứ nhất, và rẻ nhất: đừng mời một nhà thầu. Hãy mời một cuộc trò chuyện.

Nhà thầu thì cần hợp đồng, cần ngân sách, cần gói thầu. Một cuộc trò chuyện thì không cần gì cả. Gửi mặt cắt cho một đơn vị nào đó và hỏi: nhìn cái này, anh thấy vấn đề gì? Nhiều đơn vị sẽ trả lời, kể cả khi chưa có gì để bán, bởi vì đó là cách rẻ nhất để họ có mặt trong đầu anh khi đến lúc chọn nhà thầu thật.

Anh đang mua kiến thức bằng cách trả bằng cơ hội. Đó là một giao dịch công bằng, và cả hai bên đều biết.

Cách thứ hai: đưa chỉ tiêu âm học vào hồ sơ ngay từ thiết kế cơ sở, trước cả khi biết ai sẽ thi công.

Khi hồ sơ ghi rằng không gian này phải đạt một mức độ rõ lời nói đo được, thì tự nhiên sẽ có người phải trả lời câu hỏi làm sao đạt được điều đó với hình khối hiện tại. Và câu hỏi đó, một khi đã được viết vào hồ sơ, sẽ không tự biến mất.

Cách thứ ba, và mạnh nhất, nhưng cần chủ đầu tư đồng ý: tách bạch vai trò tư vấn và vai trò thi công.

Một đơn vị vừa tư vấn thiết kế vừa bán thiết bị luôn có xung đột lợi ích, dù họ trung thực đến đâu. Nếu chủ đầu tư chịu trả một khoản nhỏ cho tư vấn độc lập ở giai đoạn sớm, thì toàn bộ vấn đề mà tôi mô tả ở đầu bài này biến mất.

Tôi nói điều này với đầy đủ ý thức rằng nó có thể khiến chúng tôi mất việc. Nhưng nó đúng, và anh xứng đáng được nghe nó.

Và đây là chỗ chúng tôi đứng

Chúng tôi nhận những cuộc trò chuyện ở giai đoạn sớm, không tính phí, kể cả khi biết rõ rằng dự án đó có thể sẽ do người khác thi công.

Không phải vì hào phóng. Mà vì một lý do rất ích kỷ.

Chúng tôi đã dành hơn hai mươi năm để trở nên giỏi ở việc cứu vãn những căn phòng đã bị làm hỏng. Đó là năng lực lõi của chúng tôi, và nó là thứ chúng tôi mang ra bàn khi mọi cánh cửa kiến trúc đã đóng lại.

Nhưng chúng tôi thà không phải dùng đến nó.

Một căn phòng được thiết kế đúng từ hình khối là một căn phòng mà chúng tôi không cần phải cứu. Nó rẻ hơn cho chủ đầu tư, nó đẹp hơn cho anh, và nó nghe tốt hơn cho tất cả những người sẽ ngồi trong đó suốt hai mươi năm tới.

Và nếu ba mươi phút xem mặt cắt của chúng tôi khiến anh không bao giờ phải cần đến chúng tôi nữa, thì đó vẫn là một buổi chiều được sử dụng tốt.

Gửi cho chúng tôi mặt cắt của công trình mà anh đang vẽ. Không cần ngân sách, không cần hợp đồng, không cần cam kết gì. Chỉ cần bản vẽ, và một câu hỏi.