Đặt ở đâu: câu hỏi không có câu trả lời chung chung
Hệ liên lạc khẩn cấp gồm những trạm gọi ở khu vực lánh nạn để người mắc kẹt liên lạc được với trung tâm, và những trạm điện thoại dành cho lính cứu hỏa dọc các lối thoát và thang máy chữa cháy, để lực lượng ứng cứu nói chuyện được với nhau và với chỉ huy ngay giữa hiện trường.
Câu hỏi đặt bao nhiêu trạm và đặt ở đâu nghe như một bài toán số lượng, nhưng nó không phải vậy. Trả lời nó cho đúng đòi hỏi hình dung ra cách một cuộc chữa cháy thật diễn ra. Lính cứu hỏa tiến vào theo lộ trình nào, họ cần liên lạc tại những điểm nào trên hành trình đó, người khuyết tật sẽ lánh nạn ở đâu và với xuống được tới nút gọi ở độ cao nào. Bố trí đúng là bố trí khớp với logic tác chiến của người sẽ dùng nó trong khủng hoảng, chứ không phải rải cho đủ con số trên một mặt bằng nhìn từ trên xuống.
Đây là chỗ dễ nhận ra sự khác biệt: một hồ sơ bố trí theo diện tích sẽ trông rất gọn gàng và rất sai. Một hồ sơ bố trí theo kịch bản có thể trông kém đối xứng hơn, nhưng nó đặt đúng cái trạm cần thiết vào đúng nơi một con người sẽ cần nó nhất. Những bộ tiêu chuẩn chuyên biệt như EN 54-32 và BS 5839-9 tồn tại chính để dẫn đường cho tư duy này, và việc đọc chúng cho đúng đòi hỏi kinh nghiệm chứ không chỉ là tra bảng.
