Micro không hú vì lãnh đạo phát biểu. Nó hú vì căn phòng vừa thay đổi
Và căn phòng thay đổi chính xác vào khoảnh khắc lãnh đạo phát biểu, không phải trước, không phải sau.
Bốn thứ cùng đổi một lúc. Không thứ nào là thiết bị.
Thứ nhất, phòng đầy người.
Anh test trong một căn phòng trống. Ghế trống, tường trơ, không một tấm áo nào hấp thụ âm thanh. Đến ngày họp, cùng căn phòng đó có tám mươi người ngồi kín. Về mặt âm học, đó là hai căn phòng khác nhau. Không phải hai trạng thái của một căn phòng. Hai căn phòng khác nhau.
Thứ hai, người quan trọng nhất là người ngồi xa micro nhất.
Không ai bố trí như vậy có chủ ý. Nhưng nó luôn xảy ra. Ghế chủ toạ rộng hơn, lùi xa mặt bàn hơn, và người ngồi trên ghế đó không cúi xuống micro, vì tư thế là một phần quyền lực của họ. Trong khi các đại biểu thì chồm người thoải mái. Nghĩa là micro của người quan trọng nhất phải khuếch đại mạnh nhất.
Thứ ba, kỹ thuật viên vặn to lên.
Hôm nay đông, phòng ồn, có lãnh đạo, không được để ai kêu nghe không rõ. Bản năng nghề nghiệp bảo họ đẩy mức lên. Bản năng đó đúng về mục đích và sai về hậu quả.
Thứ tư, nhiều micro mở cùng lúc hơn hẳn.
Lúc test, ba micro. Lúc họp thật, hai mươi micro đang mở. Mỗi micro đang mở là thêm một cửa ngõ cho âm thanh từ loa quay ngược trở lại hệ thống.
Bốn thứ đó không cộng vào nhau. Chúng nhân với nhau. Và cả bốn cùng đạt đỉnh vào đúng một khoảnh khắc: lúc người đứng đầu cầm lời trong một căn phòng đông kín.
