Vì sao một sai số nhỏ lại không tự chết đi
Trực giác bảo rằng sai số nhỏ thì hậu quả nhỏ. Điều này đúng khi sai số nằm một mình và được nhìn thấy.
Nhưng một con số đo hiếm khi nằm một mình. Nó thường là đầu vào cho một thứ khác. Nó được so với một ngưỡng. Nó được cộng vào một chuỗi. Nó được đưa vào một công thức, một mô hình, một quy trình quyết định. Và ở mỗi bước như vậy, sai số không tan đi. Nó chỉ đổi hình dạng.
Nguy hiểm nhất là khi con số đi qua một cái ngưỡng. Bởi vì ngưỡng biến một sai lệch liên tục thành một quyết định nhị phân. Một giá trị lệch một chút vẫn là một giá trị lệch một chút, cho tới khi nó rơi sang phía bên kia của lằn ranh. Lúc đó, một sai lệch nhỏ về mặt con số đã trở thành một khác biệt hoàn toàn về mặt kết luận: đạt thay vì không đạt, bình thường thay vì bất thường, tiếp tục thay vì dừng lại.
Cái sai không lớn lên. Nó chỉ vừa đi qua đúng chỗ mà một chút cũng đủ đổi hướng mọi thứ phía sau.
