Vì sao thứ "thỉnh thoảng" mới là thứ đáng sợ nhất
Nếu thiết bị của anh sai một cách đều đặn, sai cùng một hướng, sai cùng một lượng, thì thật ra không quá đáng lo. Một sai lệch cố định là thứ có thể phát hiện khi hiệu chuẩn, rồi bù trừ đi. Nó xấu, nhưng nó thành thật và có quy luật.
Cái ác là kiểu sai thỉnh thoảng. Đo mười lần thì tám chín lần đúng, một hai lần con số nhảy ra ngoài mà không có lý do nào nhìn thấy được. Lặp lại phép đo thì nó lại bình thường. Chính vì phần lớn thời gian máy chạy đúng, anh có mọi lý do để tin nó, và đúng lúc anh tin nhất thì nó phản.
Loại sai ngẫu nhiên này gần như không thể bắt bằng cách hiệu chuẩn định kỳ. Vì hôm mang máy đi chuẩn, rất có thể nó đang ở trong cái tám chín phần đúng đắn kia, và nó qua bài kiểm tra một cách hoàn hảo. Cái sai chỉ xuất hiện lại khi máy về đúng chỗ nó đứng, đúng cái môi trường đã sinh ra nó.
Chữ "đúng cái môi trường đó" là manh mối lớn nhất. Vì nếu bản thân thiết bị mà lỗi, nó sẽ lỗi ở bất cứ đâu. Còn nếu nó chỉ giở chứng tại một chỗ, thì thủ phạm nhiều khả năng không nằm trong máy, mà nằm trong cái môi trường quanh máy. Và một trong những phần vô hình nhất của môi trường đó là dòng điện nuôi nó.
