Phần 3. Bạn đang có nhiều hub hơn bạn nghĩ. Rất nhiều.
Đây là điều mà tài liệu kỹ thuật của các hãng thiết bị chuyên nghiệp nói rõ, nhưng không bao giờ được in lên vỏ hộp sản phẩm:
Rất nhiều thiết bị mà bạn không gọi là hub, thực chất chứa một hub bên trong.
Hãy đếm lại hội trường của bạn:
Máy tính của bạn. Nhiều máy tính dùng chip hub bên trong để mở rộng số cổng USB ra ngoài vỏ máy. Nghĩa là cổng USB mà bạn nhìn thấy có thể đã nằm sâu một, thậm chí hai tầng, trước khi bạn cắm bất cứ thứ gì vào.
Màn hình tương tác. Nếu nó có cổng USB để cắm chuột, bàn phím, hoặc camera, thì bên trong nó có một hub. Cộng một tầng.
Videobar hoặc thiết bị hội nghị tất cả trong một. Bên trong có hub. Cộng một tầng.
Bộ mở rộng tín hiệu USB, thứ bạn dùng để kéo camera đi xa. Nó không chỉ kéo dài dây. Nó chiếm tầng. Thường là hai tầng, một ở đầu gửi và một ở đầu nhận.
Cáp USB chủ động, loại cáp có mạch khuếch đại bên trong để chạy được xa hơn. Theo quy tắc kinh nghiệm mà các hãng chuyên nghiệp đưa ra, mỗi năm mét cáp chủ động được tính như một hub.
Bộ chuyển đổi tín hiệu, bộ chọn nguồn, bộ chuyển host. Mỗi cái đều có thể chiếm tầng.
Và cuối cùng, cái hub rời mà người dùng tự mua ở ngoài về cắm thêm, vì phòng thiếu cổng.
Bây giờ hãy cộng lại.
Một hội trường điển hình: máy tính đã ở tầng hai vì có hub nội bộ. Nối vào một bộ chuyển host, tầng ba. Bộ chuyển host nối vào bộ mở rộng để kéo tín hiệu ra màn hình xa, tầng bốn và tầng năm. Đầu ra cắm vào màn hình tương tác, tầng sáu. Và ai đó cắm camera vào cổng USB trên màn hình tương tác đó.
Camera vừa được đặt ở tầng bảy. Nó là tầng cuối cùng được phép tồn tại. Chỉ cần một thiết bị nào đó trong chuỗi này có thêm một hub bên trong mà bạn không biết, camera rơi xuống tầng tám, và nó biến mất.
Không ai làm gì sai. Mọi thiết bị đều tốt. Mọi kết nối đều đúng. Và hệ thống không chạy.