Bốn hoàn cảnh mà kiến trúc mạng là lựa chọn sai
Truyền hình ảnh trên hạ tầng mạng là một bước tiến thật, không phải một chiêu tiếp thị. Nhưng chính vì nó là một bước tiến thật, người ta có xu hướng áp dụng nó cả ở những nơi không cần đến. Dưới đây là những hoàn cảnh mà, theo kinh nghiệm của chúng tôi, một nhà thầu trung thực sẽ khuyên anh dừng lại.
Khi bài toán chỉ gói gọn trong một căn phòng, với vài nguồn và một hai màn hình, thì kiến trúc mạng là một cỗ máy quá lớn cho một công việc quá nhỏ. Một giải pháp truyền thống ở đây không chỉ rẻ hơn. Nó ít điểm hỏng hơn, và khi có sự cố thì tìm ra nguyên nhân nhanh hơn. Sự đơn giản, trong trường hợp này, là một tính năng, không phải một sự lạc hậu.
Khi ngân sách có giới hạn thật sự, việc dồn tiền vào một kiến trúc phức tạp có thể lấy đi phần ngân sách lẽ ra nên dành cho những thứ người dùng cảm nhận được mỗi ngày, như chất lượng màn hình hay độ tin cậy của âm thanh. Chọn đúng nơi để tiêu tiền là một phần của việc làm nghề tử tế.
Khi tổ chức không có, và không định xây, một đội ngũ đủ năng lực chăm sóc phần mạng, thì một kiến trúc phụ thuộc vào mạng là một lời hứa mà tổ chức đó không đủ sức giữ. Hệ thống chạy tốt trong ngày bàn giao, rồi xuống cấp dần theo mỗi thay đổi nhỏ mà không ai đủ hiểu để xử lý. Một công cụ mạnh trong tay người không được trang bị để dùng nó là một gánh nặng, không phải một tài sản.
Và khi hạ tầng mạng của tòa nhà không thể nâng cấp, hoặc đang gánh sẵn những dữ liệu quan trọng khác, thì việc chồng thêm hình ảnh lên đó là một quyết định cần được cân nhắc rất kỹ, chứ không phải một điều mặc nhiên. Đôi khi câu trả lời đúng là không chạm vào mạng đang có, và đó là một câu trả lời hoàn toàn đáng tôn trọng.
