Tiếng vọng là thủ phạm chính
Trong một phòng tường phẳng, trần cao, nhiều kính và bê tông, âm thanh không tắt ngay sau khi phát ra. Nó nảy từ mặt này sang mặt kia, mỗi lần nảy lại tới tai người nghe chậm hơn một chút. Câu nói gốc chỉ kéo dài một phần giây, nhưng cái đuôi vọng của nó có thể còn ù trong phòng lâu hơn nhiều.
Vấn đề nằm ở chỗ chồng lấn. Khi người nói sang tới chữ thứ ba, tai bạn vẫn đang nhận đuôi vọng của chữ thứ nhất. Các âm tiết đè lên nhau. Phụ âm, phần mang nhiều thông tin nhất để phân biệt chữ này với chữ kia, bị cái đuôi vọng nuốt mất. Kết quả là bạn nghe thấy dòng âm thanh liên tục nhưng ranh giới giữa các chữ nhòe đi. Đó chính là cảm giác đục và ù.
Thời gian mà tiếng vọng còn kéo dài trong phòng quyết định phòng đó nghe rõ hay đục. Một phòng dành cho lời nói cần đuôi vọng ngắn, để mỗi chữ kịp tắt trước khi chữ sau tới. Một phòng để đuôi vọng dài sẽ luôn đục dù lắp thiết bị gì.
