Thứ bị mất không phải là âm thanh
Nếu chỉ là chất lượng âm thanh, sự cố này đã không đáng nói. Loa rè thì thay loa. Tiếng nhỏ thì vặn to. Đó là chuyện kỹ thuật, sửa được, quên được.
Nhưng thứ vừa vỡ ra trong căn phòng đó không phải âm thanh. Là hình ảnh. Người chủ trì một cuộc họp cấp cao mang trên mình một thứ rất mong manh mà ít khi được gọi tên: vị thế của người kiểm soát tình huống. Cả căn phòng ngầm công nhận rằng người ngồi ở vị trí ấy làm chủ được thời khắc, làm chủ được không gian, làm chủ được cả những gì chưa nói ra. Đó là nền tảng vô hình của quyền chủ trì.
Một tiếng hú giữa câu phát biểu lấy đi đúng cái nền tảng ấy. Trong khoảnh khắc người chủ trì phải dừng lại, ngơ ngác, chờ ai đó chạy tới xử lý, thì thông điệp phát ra không phải là lời họ đang nói. Thông điệp là: người này không kiểm soát được ngay cả căn phòng của chính mình.
Không ai trong phòng nghĩ thành lời điều đó. Nhưng tất cả đều cảm thấy nó.
