Kẻ thường thua trong cuộc chiến này
Trong cuộc giành chỗ trên trần, có một bên gần như luôn bị đẩy vào thế yếu: loa.
Lý do không phải vì loa kém quan trọng, mà vì một hiểu lầm về mức độ linh hoạt của nó. Người ta ngầm cho rằng loa “để đâu cũng được, nhét vào chỗ trống nào còn lại cũng xong”, nên nó bị xếp cuối hàng và bị buộc phải lách vào những khe hở mà đèn, gió, phòng cháy chừa lại. Nhưng đây chính là chỗ hiểu sai tai hại: vị trí loa mang tính bắt buộc về âm học nhiều hơn người ta tưởng. Một chiếc đèn xê dịch nửa mét thì vùng sáng chỉ hơi đổi, thường không ai nhận ra. Một chiếc loa bị đẩy nửa mét để né một ống gió có thể để lại một khoảng ghế không được phủ tiếng, hoặc hướng thẳng vào một bức tường thay vì vào khán giả. Cái linh hoạt mà người ta gán cho loa, phần lớn là ảo.
Nghịch lý là ở đó: bên có ít quyền xê dịch nhất về mặt kỹ thuật lại thường bị đối xử như bên linh hoạt nhất, chỉ vì nó tới bàn muộn nhất. Và cái giá của sự hiểu lầm ấy là những khán phòng nghe chỗ được chỗ mất mà không ai hiểu vì sao, dù thiết bị đắt tiền.
