Những khoản chi bị nhân lên khi âm thanh đến muộn
Cái giá của sự chậm trễ không phải một con số đơn lẻ. Nó là một chuỗi chi phí chồng lên nhau, mỗi loại lại nhân thêm một lần.
Đầu tiên là tiền đục phá và làm lại. Những thứ lẽ ra phải nằm âm trong tường và trần, như ống luồn dây, hộp kỹ thuật, hốc loa, đường tiếp địa, nếu bị bỏ quên thì sau này phải phá lớp hoàn thiện vừa làm để đưa chúng vào. Bạn trả tiền hai lần cho cùng một bề mặt: một lần để dựng nó lên, một lần để đục nó ra rồi vá lại. Đây là kiểu chi phí trắng trợn nhất, và nó hoàn toàn có thể tránh được.
Thứ hai là cái giá của những lựa chọn đã khép. Khi âm thanh vào sớm, phần lớn vấn đề được giải bằng hình khối, gần như miễn phí. Khi vào trễ, những lời giải rẻ tiền ấy đã đóng cửa, và bạn bị đẩy vào những lời giải đắt đỏ còn sót lại: xử lý âm lộ thiên dán thêm, những can thiệp tốn kém để bù cho một hình khối đã sai. Bạn không trả nhiều hơn vì giải pháp tốt hơn, mà chỉ vì những giải pháp rẻ đã không còn.
Thứ ba là tiền bù đắp bằng thiết bị. Một căn phòng hoặc một vị trí loa bị ép vào thế bất lợi do đến muộn thường được chữa bằng cách mua thêm, mua lớn hơn để cưỡng bức vùng phủ cho đủ. Đây là chuyện dùng tiền thiết bị để mua đường thoát khỏi một vấn đề vốn thuộc về thiết kế. Nó vừa tốn, vừa hiếm khi cho kết quả bằng một thiết kế đúng ngay từ đầu.
Thứ tư là chi phí của xung đột phối hợp. Âm thanh đến trễ va vào những hệ đã cố định chỗ, như đèn, điều hòa, phòng cháy, và mỗi va chạm là một lần phải chỉnh sửa các bộ môn khác, một lần đục lại, một lần thiết kế lại phần việc của người khác. Chi phí này lan ra ngoài phạm vi hạng mục âm thanh, kéo theo cả những bộ môn tưởng như không liên quan.
Thứ năm là cái giá của thời gian. Đục phá, làm lại và xử lý xung đột đều ngốn tiến độ. Với nhiều công trình, một ngày trễ khánh thành mang theo cái giá riêng của nó, có khi lớn hơn nhiều lần bản thân khoản sửa chữa.