Một sự bất đối xứng mà ít ai để ý
Hãy thử một thí nghiệm tư duy rất đơn giản.
Bạn đo độ rõ lời nói tại hai mươi điểm trong hội trường. Cả hai mươi đều đạt.
Câu hỏi: điều đó chứng minh được gì?
Nó chứng minh rằng hai mươi điểm đó, vào ngày hôm đó, trong điều kiện hôm đó, đạt ngưỡng.
Nó không chứng minh được rằng điểm thứ hai mươi mốt cũng đạt. Không chứng minh được rằng hai mươi điểm đó vẫn đạt khi phòng kín chỗ. Không chứng minh được rằng chúng vẫn đạt vào mùa hè khi hệ điều hòa chạy hết công suất. Không chứng minh được rằng chúng vẫn đạt sau ba năm.
Bây giờ đảo lại. Bạn đo hai mươi điểm, và một điểm không đạt.
Điều đó chứng minh gì? Nó chứng minh dứt khoát rằng hệ thống có vấn đề. Một điểm là đủ.
Không có số lượng phép đo nào đủ để chứng minh một hệ thống tốt. Nhưng chỉ cần một phép đo để chứng minh nó tệ. Đây không phải một khuyết điểm của quy trình nghiệm thu. Đây là bản chất của mọi hoạt động kiểm tra.
Nghiệm thu, dù được thực hiện nghiêm túc tới đâu, cũng chỉ có thể làm một việc: loại trừ những lỗi mà nó nghĩ tới việc đi tìm.
Nó không bao giờ khẳng định được rằng không còn lỗi nào khác.
