Cái loa không phải là vật trang trí. Nó là một nguồn sáng.
Hãy tạm quên chữ âm thanh trong vài phút. Hãy nghĩ về ánh sáng, thứ mà anh đã kiểm soát thuần thục hàng chục năm.
Nếu tôi bảo anh chiếu sáng một hội trường bốn trăm chỗ bằng đúng một cái đèn duy nhất treo giữa trần, anh sẽ cười. Anh biết ngay chuyện gì xảy ra: giữa phòng thì chói, hàng ghế cuối thì tối, và có một vệt sáng gắt đổ lên vài người ngồi ngay dưới. Anh không cần đo đạc gì cả. Anh biết bằng trực giác nghề nghiệp rằng ánh sáng suy giảm theo khoảng cách, và rằng để phủ đều một mặt phẳng thì cần nhiều nguồn phát, đặt cách nhau hợp lý, mỗi nguồn phụ trách một vùng.
Âm thanh vận hành theo đúng quy luật đó. Y hệt. Không sai một ly.
Năng lượng âm phát ra từ một cái loa cũng loãng dần theo bình phương khoảng cách, đúng như ánh sáng. Cứ đi xa gấp đôi, năng lượng chạm đến tai người nghe giảm xuống còn một phần tư. Đó là định luật nghịch đảo bình phương, và nó không thương lượng với ai, không nể nang bản vẽ nào.
Nên khi anh nhìn thấy mười bốn cái vòng tròn trên trần, thứ anh đang nhìn không phải là mười bốn cái loa. Anh đang nhìn mười bốn cái đèn. Và câu hỏi cần đặt ra không phải là bỏ bớt được mấy cái, mà là: nếu bỏ bớt, ai sẽ ngồi trong bóng tối?
Điểm khác biệt tàn nhẫn giữa hai thứ nằm ở chỗ này. Khi ánh sáng phân bố không đều, người ngồi ở góc tối vẫn nhìn thấy sân khấu, chỉ hơi mờ. Khi âm thanh phân bố không đều, người ngồi ở vùng chết không nghe được nội dung. Họ không nghe rõ hơn hay kém hơn. Họ nghe ra một thứ khác hẳn.
Ánh sáng yếu thì người ta nheo mắt. Âm thanh yếu thì người ta bỏ về.
