Cái loa không có hình dáng. Nó có một góc mở.
Hãy bắt đầu lại từ chỗ khác.
Khi một kỹ sư âm thanh nhìn vào cái loa treo, thứ anh ta thấy không phải là một cái hộp đen xấu xí. Thứ anh ta thấy là một hình nón vô hình tỏa ra từ cái hộp đó, và hình nón ấy có một góc mở cụ thể: có thể là chín mươi độ theo phương ngang và bốn mươi độ theo phương đứng, có thể hẹp hơn, có thể rộng hơn.
Cả bài toán của anh ta gói gọn trong một câu: làm sao để những hình nón đó phủ kín toàn bộ khu vực có người ngồi, chồng lấn vừa đủ ở mép, và không quét vào tường hay trần.
Câu cuối cùng đó là câu quan trọng nhất, và cũng là câu ít được giải thích nhất.
Bất kỳ phần năng lượng nào của cái hình nón đó đi trượt qua đầu khán giả và đập vào bức tường phía sau đều không biến mất. Nó dội ngược trở lại, đến tai người nghe chậm hơn âm thanh trực tiếp vài chục mili giây, và trộn lẫn vào. Kết quả không phải là to hơn. Kết quả là nhòe đi.
Nói cách khác: mỗi tia âm thanh chiếu trượt mục tiêu không chỉ bị lãng phí. Nó quay lại phá hoại chính những tia đã chiếu trúng.
Đây là lý do vì sao việc chọn loại loa không phải là chuyện chọn hình dáng. Bốn loại loa mà anh liệt kê thực chất là bốn cách khác nhau để tạo hình cho cái hình nón đó.
