Cái mất không phải là âm thanh, mà là sự nhất quán của thương hiệu
Với một chuỗi, âm thanh không còn là chuyện tiện nghi của riêng từng quán. Nó là một phần của bản sắc thương hiệu, giống như màu sắc, cách bài trí, mùi hương. Khách bước vào bất kỳ chi nhánh nào cũng nên cảm nhận được cùng một tinh thần. Khi mỗi quán tự chọn nhạc theo ý mình, cái tinh thần chung đó rạn ra. Chi nhánh này sang trọng, chi nhánh kia xô bồ, dù cùng một logo trên biển hiệu.
Đó là một sự rò rỉ bản sắc rất khó thấy, vì không ai cố ý làm sai. Mỗi quản lý quán đều nghĩ mình đang chọn nhạc hợp lý. Nhưng cộng lại, trải nghiệm thương hiệu qua các điểm không còn là một. Và với một chuỗi, tính nhất quán chính là thứ khách trả tiền để tin tưởng.
Với một chuỗi, âm thanh lệch nhau giữa các chi nhánh không phải chuyện nhỏ về nhạc, mà là vết rạn trên chính thương hiệu.
