Vấn đề: mọi báo động đều hét lên, và không cái nào chịu nhường
Một công trình hiện đại có rất nhiều thứ để cảnh báo. Báo cháy. Báo đột nhập an ninh. Báo rò khí. Báo lỗi kỹ thuật của thang máy, của hệ lạnh, của máy phát. Chuông gọi hỗ trợ từ khắp nơi. Mỗi loại có lý do tồn tại chính đáng, và khi đứng một mình, mỗi loại đều hữu ích.
Rắc rối bắt đầu khi nhiều cái cùng vang lên trong một khoảng thời gian ngắn. Nếu tất cả đều được trình bày cho người trực với cùng một mức độ khẩn thiết, thì người trực buộc phải làm cái việc mà con người làm rất tệ dưới áp lực: tự phân loại, tự xếp hạng, tự quyết định trong vài giây cái nào là mầm thảm họa và cái nào chỉ là tiếng ồn. Một tín hiệu báo cháy thật có thể bị chôn vùi giữa một loạt cảnh báo lặt vặt, đơn giản vì nó không được thiết kế để tự nổi bật lên.
Đây chính là chỗ một khái niệm âm thầm nhưng quyết định bước vào: ma trận ưu tiên báo động. Nói cho gọn, đó là một bộ quy tắc được định sẵn, quyết định trước rằng khi nhiều tín hiệu tranh nhau sự chú ý, cái nào được quyền vượt lên trước, cái nào phải xếp sau, và không cái nào được phép biến mất.
