Người trực ca và bức tường tín hiệu
Ở đó thường chỉ có một hoặc hai người. Trước mặt họ là nhiều màn hình, nhiều tủ điều khiển, mỗi cái thuộc một hệ thống khác nhau, do một nhà thầu khác nhau lắp, với một kiểu đèn nhấp nháy và một kiểu tiếng kêu khác nhau. Khi mọi thứ yên ắng, cảnh này trông rất ấn tượng, rất chuyên nghiệp.
Nhưng bây giờ hãy để ba thứ cùng xảy ra trong vòng ba mươi giây. Một cảm biến kỹ thuật báo lỗi vặt ở tầng hầm. Một cửa an ninh báo mở trái phép ở tầng bốn. Và một tín hiệu báo cháy chớm xuất hiện ở tầng chín. Ba hệ thống cùng réo lên, mỗi cái theo cách riêng, trên ba giao diện không liên quan gì đến nhau. Người trực ca, một con người bình thường với một khả năng chú ý có giới hạn, giờ phải làm cái việc gần như bất khả: tự mình phân loại, tự mình xếp hạng, tự mình quyết định trong vài giây rằng cái nào là tiếng kêu vặt và cái nào là mầm của một thảm họa.
Và đây là điều tàn nhẫn: trong một biển tín hiệu ngang hàng nhau về mặt hình thức, tín hiệu quan trọng nhất không hề tự nổi bật lên. Cái chuông báo cháy ở tầng chín kêu cùng âm lượng, cùng sự khẩn thiết bề ngoài như cái cảm biến báo lỗi vặt ở tầng hầm. Bộ não con người, khi bị dội quá nhiều cảnh báo cùng lúc, không phản ứng nhanh hơn. Nó tê liệt, hoặc tệ hơn, nó học cách phớt lờ. Người ta có một cái tên cho hiện tượng này: sự mệt mỏi vì báo động. Và nó là kẻ giết người thầm lặng trong nhiều phòng điều khiển.
