Ba báo giá cho cùng một phòng họp, chênh nhau ba lần. Ai đang nói dối?

Không ai cả. Và đó mới là vấn đề.

 

Trên bàn anh lúc này có ba tờ báo giá.

Cùng một căn phòng. Cùng số chỗ ngồi. Cùng yêu cầu anh gửi đi. Ba con số chênh nhau tới ba lần.

Anh đọc kỹ cả ba. Cả ba đều dùng những từ giống hệt nhau: micro hội thảo, bộ xử lý trung tâm, chống hú, thu âm rõ, đạt chuẩn quốc tế. Không tờ nào sai chính tả. Không tờ nào thiếu hạng mục nào mà anh nhìn ra được.

Và anh không có cách nào biết mình đang so sánh cái gì.

Đây là khoảnh khắc mà mọi người ký duyệt đều đã từng đứng. Nó khó chịu không phải vì thiếu thông tin. Nó khó chịu vì có quá nhiều thông tin trông có vẻ giống nhau.

Ba tờ báo giá đó không chênh nhau ba lần. Chúng đang trả lời ba câu hỏi khác nhau. Và không tờ nào ghi ra câu hỏi mà nó đang trả lời.

Một báo giá không phải một con số. Nó là một lời khai về giả định

Khi một nhà thầu ngồi xuống lập báo giá cho phòng họp của anh, họ buộc phải trả lời hàng chục câu hỏi mà anh chưa hỏi.

Người nói sẽ ngồi cách micro bao xa? Bao nhiêu micro được phép mở cùng lúc? Căn phòng có được xử lý âm học không, hay coi như trần thạch cao phẳng và tường kính là chuyện của người khác? Hệ thống có phải chạy liên tục bốn tiếng không nghỉ trong một kỳ họp không? Nếu bộ xử lý trung tâm chết giữa cuộc họp thì chuyện gì xảy ra?

Mỗi câu trả lời là một giả định. Mỗi giả định là một con số.

Nhà thầu nào cũng phải giả định. Không ai tránh được. Nhưng gần như không ai viết giả định của mình ra giấy, vì hai lý do rất người.

Lý do thứ nhất: viết ra thì báo giá dài thêm ba trang và khách sẽ không đọc.

Lý do thứ hai, và đây là lý do thật:

viết giả định ra tức là tự trói mình. Người giả định rộng rãi thì báo giá cao và trông đắt. Người giả định tối thiểu thì báo giá thấp và trúng thầu. Không viết ra gì cả thì trúng thầu xong vẫn còn đường lùi.

Ba tờ báo giá trên bàn anh không mô tả ba hệ thống khác nhau. Chúng mô tả ba mức độ lạc quan khác nhau về căn phòng của anh. Và người lạc quan nhất luôn rẻ nhất.

Con số anh đang nhìn là giá của một phần hệ thống. Phần còn lại sẽ tới sau khi anh ký

Chúng tôi không nói giá ở đây, vì mỗi căn phòng là một bài toán riêng và một con số không có bối cảnh chỉ khiến anh so sánh sai thêm một lần nữa.

Nhưng chúng tôi nói cho anh biết một hệ thống micro hội thảo thật sự gồm những gì. Và anh sẽ tự thấy phần lớn báo giá đang chỉ tính lớp thứ nhất.

Lớp một: thiết bị nhìn thấy được.

Micro, bộ điều khiển trung tâm, loa, màn hình. Đây là phần duy nhất mà mọi báo giá đều có, và cũng là phần duy nhất anh so sánh được bằng mắt. Nó thường chiếm phần lớn con số, nên anh tưởng nó là con số.

Lớp hai: hạ tầng chôn trong bàn, trong sàn, trong trần.

Đường ống, hộp kỹ thuật dưới bàn, tủ rack, tản nhiệt cho tủ rack, đường mạng, nguồn điện sạch. Lớp này có một đặc điểm chết người: nó phải làm trước khi hoàn thiện nội thất. Nếu báo giá không tính, và cũng không ai nhắc, thì tới lúc lắp đặt anh sẽ đứng trước hai lựa chọn, đục phá bàn đá vừa hoàn thiện, hoặc chấp nhận đi dây nổi trong một phòng họp cấp cao.

Lớp ba: căn phòng.

Xử lý âm học, xử lý ồn nền từ điều hoà, xử lý bề mặt phản xạ. Đây là lớp bị bỏ qua nhiều nhất, vì nó không giống một hạng mục AV. Nó trông như việc của kiến trúc sư. Nhưng nó quyết định thiết bị của anh chạy được tới đâu, và không thiết bị nào bù được cho nó.

Lớp bốn: cái xảy ra khi có sự cố.

Dự phòng cho bộ xử lý trung tâm. Đường tín hiệu dạng vòng để một điểm đứt không làm chết cả hệ. Kịch bản xử lý khi micro chủ toạ mất tiếng giữa kỳ họp. Lớp này không bao giờ được dùng tới trong chín mươi chín phần trăm các cuộc họp, và đó chính là lý do nó luôn là hạng mục đầu tiên bị cắt để hạ giá.

Lớp năm: mười năm tiếp theo.

Ai sửa khi hỏng. Trong bao lâu. Linh kiện còn không. Hãng còn tồn tại không. Người hiểu hệ thống này còn làm ở công ty đó không. Lớp này không xuất hiện trong bất kỳ báo giá nào, và nó là lớp đắt nhất, vì nó được trả bằng những cuộc họp bị hỏng chứ không phải bằng tiền.

Báo giá rẻ nhất không phải báo giá của người bán rẻ. Nó là báo giá của người tính ít lớp nhất.

Tờ khai bảy dòng: phát cho cả ba nhà thầu, rồi so lại

Đây là phần anh dùng được ngay hôm nay, không cần biết kỹ thuật.

Gửi bảy câu này cho cả ba đơn vị đang báo giá, yêu cầu trả lời bằng văn bản, đính kèm báo giá. Anh không cần hiểu câu trả lời. Anh chỉ cần nhìn xem ai điền được và ai né.

Bảy câu này không đòi hỏi anh phải giỏi kỹ thuật. Chúng đòi hỏi người trả lời phải giỏi.

Và điều sẽ xảy ra là thế này: sau khi nhận về ba tờ trả lời, ba con số ban đầu không còn chênh nhau ba lần nữa. Chúng sẽ chênh nhau đúng bằng khối lượng công việc mà mỗi bên thật sự nhận làm.

Có thể tờ rẻ nhất vẫn là tờ đúng. Điều đó hoàn toàn có thể xảy ra, và nếu vậy anh nên chọn nó.

 

Nhưng lúc đó anh chọn vì anh biết mình đang mua gì, chứ không phải vì anh đang đoán.

Tờ khai bảy dòng: phát cho cả ba nhà thầu, rồi so lại

Một việc anh làm được trước khi ký

Đừng so ba con số.

Gửi bảy câu ở trên cho cả ba đơn vị. Cho họ ba ngày. Yêu cầu trả lời bằng văn bản.

Rồi đặt ba tờ trả lời cạnh nhau, và anh sẽ thấy thứ mà ba tờ báo giá không cho anh thấy: ai đã vào phòng của anh, ai đã đo, và ai đang gõ lại một mẫu báo giá cũ.

Nếu anh muốn có một bên thứ tư đọc giúp ba tờ trả lời đó, hãy gửi cho chúng tôi mặt bằng phòng họp cùng ba báo giá đã che tên. Chúng tôi sẽ nói cho anh biết ba bên đang giả định gì về căn phòng của anh, và giả định nào sẽ vỡ trong buổi họp đầu tiên.

Việc đó không tính phí, và nó không buộc anh phải chọn chúng tôi.