Cụ thể hơn: phòng kia khác phòng anh ở đâu
Anh nhìn thấy hai căn phòng đều là phòng họp, đều có bàn, có ghế, có micro. Trông giống nhau.
Nhưng về mặt âm học, chúng có thể là hai thế giới khác nhau, và sự khác biệt thường nằm ở những thứ mà mắt không coi là quan trọng.
CHIỀU CAO TRẦN
Trần càng cao, loa treo càng xa micro, nhưng âm phản xạ cũng có nhiều không gian hơn để dội qua dội lại. Một phòng trần hai mét tám và một phòng trần bốn mét, với cùng bộ thiết bị, hành xử khác nhau hoàn toàn.
VẬT LIỆU BỀ MẶT
Phòng kia có rèm dày, thảm, ghế bọc nỉ, tường ốp vật liệu tiêu âm. Phòng anh có vách kính lớn, sàn đá, tường thạch cao sơn phẳng, ghế da.
Nhìn thì phòng anh sang hơn. Về âm học, phòng anh là một cái hộp phản xạ.
Mỗi bề mặt cứng là một cái gương âm thanh. Âm thanh từ loa đập vào, dội lại, và một phần đi thẳng vào micro. Trong một phòng nhiều bề mặt cứng, chiếc micro không nghe tiếng loa một lần. Nó nghe nhiều lần, từ nhiều hướng.
VỊ TRÍ LOA
Ở phòng kia, loa có thể được đặt ở vị trí tối ưu vì trần của họ không vướng dầm, không vướng ống gió.
Ở phòng anh, loa bị đẩy đi một mét rưỡi so với thiết kế, vì chỗ đó vướng đường ống điều hoà. Không ai nghĩ đó là chuyện lớn. Nó là chuyện lớn.
KHOẢNG CÁCH TỪ NGƯỜI NÓI TỚI MICRO
Bàn của phòng kia hẹp hơn, micro gần miệng người nói hơn. Bàn của anh rộng và sang trọng, micro đặt xa hơn hai mươi centimet.
Hai mươi centimet đó nghe như không đáng kể. Về mặt vật lý thì nó rất đáng kể, vì cường độ âm giảm theo bình phương khoảng cách. Đưa micro ra xa gấp đôi thì tín hiệu giọng nói yếu đi bốn lần, trong khi tiếng loa vọng lại gần như không đổi.
Anh vừa mất một phần biên an toàn, chỉ vì cái bàn đẹp hơn.
TIẾNG ỒN NỀN
Phòng kia yên tĩnh. Phòng anh có tiếng điều hoà, có tiếng ồn vọng từ hành lang.
Ồn nền cao buộc người ta vặn to hệ thống lên để nghe rõ. Vặn to lên tức là tiến gần hơn tới điểm hú.