Vậy vì sao nó lại tệ tới mức đó
Có ba thứ trong căn phòng của anh đang phá hoại, và cả ba đều vô hình với người ngồi trong đó.
THỨ NHẤT: TIẾNG VANG
Trong một căn phòng nhiều bề mặt cứng, kính, đá, thạch cao phẳng, giọng nói không đi thẳng vào micro rồi hết. Nó đập vào tường, dội lại, đập vào trần, dội lại, và tiếp tục đi vào micro trong một khoảng thời gian sau đó.
Nghĩa là micro không thu giọng nói một lần. Nó thu giọng nói, rồi thu lại chính giọng nói đó nhiều lần nữa, với độ trễ khác nhau và cường độ khác nhau.
Não anh gộp tất cả những thứ đó lại thành một giọng nói duy nhất, rõ ràng. Đầu cầu bên kia thì nhận được một mớ chồng chéo.
Đó chính là thứ họ gọi là nghe như trong hang, hoặc nghe có tiếng vọng.
THỨ HAI: KHOẢNG CÁCH
Đây là yếu tố mạnh nhất, và nó tuân theo một quy luật vật lý rất lạnh lùng.
Cường độ âm giảm theo bình phương khoảng cách. Khi người nói ngồi xa micro gấp đôi, giọng của họ đến micro yếu đi bốn lần.
Nhưng tiếng điều hoà, tiếng vang, tiếng ồn nền thì không giảm đi, vì chúng ở khắp phòng.
Nghĩa là mỗi centimet người nói ngồi xa micro, tỷ lệ giữa giọng nói và tạp âm lại xấu đi. Và đó chính là con số quyết định đầu cầu bên kia nghe rõ hay không.
Trong phòng, anh không nhận ra điều này, vì não anh bù đắp được. Micro thì không.
THỨ BA: TIẾNG ỒN NỀN
Tiếng điều hoà mà anh đã quen tới mức không còn nghe thấy nữa.
Đây là một hiện tượng có thật của thính giác: khi một âm thanh không đổi kéo dài, não sẽ dần đẩy nó xuống nền và ngừng báo cáo nó lên ý thức. Anh vẫn nghe nó về mặt vật lý, nhưng anh không nhận thức được nó.
Micro thì không quen được với cái gì cả. Với nó, tiếng điều hoà hôm nay to đúng bằng tiếng điều hoà ngày đầu tiên.