Một quy luật vật lý, không phải một lỗi vận hành
Người ngồi sát micro và người ngồi cuối bàn nói với cùng một giọng bình thường. Nhưng micro không nghe theo giọng, nó nghe theo khoảng cách. Âm thanh yếu đi rất nhanh khi khoảng cách tăng lên. Người ngồi gần đổ vào micro một tín hiệu mạnh, đôi khi mạnh tới mức chói. Người ngồi xa chỉ gửi tới được một tín hiệu yếu ớt, chìm giữa tiếng ồn và tiếng vọng của phòng. Đầu bên kia vì thế nghe người này oang oang, người kia thều thào, trong cùng một cuộc họp.
Phản xạ tự nhiên của hầu hết mọi người khi gặp cảnh này là đi tìm nút chỉnh âm lượng. Nhưng ở đây có một sự thật khó chịu: chỉnh âm lượng tổng không bao giờ giải quyết được vấn đề này, vì bản chất vấn đề không phải là âm lượng chung quá to hay quá nhỏ. Vấn đề là sự chênh lệch giữa các nguồn. Vặn to lên thì người ngồi gần càng chói không chịu nổi. Vặn nhỏ xuống thì người ngồi xa biến mất hẳn. Một cái núm điều khiển một con số duy nhất không thể chữa một vấn đề vốn có nhiều nguồn ở nhiều khoảng cách khác nhau.
Đây là chỗ nhiều người kết luận sai: họ cho rằng mình cần một chiếc micro tốt hơn, đắt hơn. Nhưng một micro tốt hơn đặt ở cùng vị trí vẫn phải chịu cùng quy luật khoảng cách. Nó chỉ thu cái sự chênh lệch ấy một cách rõ nét hơn. Vấn đề không nằm ở phẩm chất của một chiếc micro. Nó nằm ở việc cả căn phòng đang được phủ và cân bằng như thế nào.
