Vì sao cái ngắn lại đánh đau hơn cái dài
Trực giác bảo chúng ta rằng mất điện càng lâu càng hại. Với con người thì đúng. Với thiết bị điện tử thì nhiều khi ngược lại.
Một cú mất điện dài, sạch, dứt khoát, thực ra lại "lịch sự" với thiết bị. Nó tắt, và tắt là hết. Nhiều thiết bị được thiết kế để chịu được việc bị tắt nguồn. Cái chúng không chịu nổi là bị tắt nửa chừng rồi bật lại ngay khi chưa kịp tắt hẳn.
Bởi vì một thiết bị điện tử không "tắt" ngay khoảnh khắc mất điện. Bên trong nó còn những tụ điện tích sẵn năng lượng, còn những mạch đang xả dần, còn một trạng thái đang tồn tại thêm vài khoảnh khắc sau khi nguồn ngoài đã ngắt. Nếu điện về đúng vào cái khoảng tranh tối tranh sáng đó, thiết bị bị đẩy vào một tình huống mà nhà thiết kế chưa chắc đã lường: nửa trong nửa ngoài, một phần mạch tưởng mình đang tắt, một phần tưởng mình đang chạy. Chính cái khoảnh khắc lập lờ đó mới là nơi dữ liệu hỏng và linh kiện chịu đòn.
Và cú bật lại đột ngột còn kéo theo một đòn thứ hai. Ngay lúc điện phục hồi, dòng điện lao vào để nạp lại tất cả những gì vừa cạn, một cú ùa vào mạnh hơn nhiều so với dòng chạy bình thường. Thiết bị của anh vừa chịu cú cắt, giờ lại lãnh thêm cú xô. Hai đòn trong chưa đầy một giây.
