Cái quyết định không phải ngày đầu, mà là mười năm sau
Đây là chỗ mà một sợi dây đi âm tường khác hẳn một sợi dây cắm loa để bàn. Dây trong villa được chôn trong tường và trần, mười tới hai mươi năm không ai đụng tới. Nó không thể thay mà không đục phá. Vì vậy câu hỏi đúng không phải “hôm nay nghe thế nào” mà “mười năm sau còn giữ được thế không”.
Đồng công nghiệp thông thường có một điểm yếu cố hữu: bề mặt mỗi sợi đồng oxy hoá dần theo thời gian. Trong khí hậu nóng ẩm và nhiệt độ điều hoà thay đổi liên tục ở Việt Nam, điện trở của một sợi cáp phổ thông có thể tăng vài phần trăm tới trên chục phần trăm sau năm tới mười năm. Người dùng không chỉ ra được vấn đề ở đâu, chỉ thấy dàn máy “đục dần” một cách mơ hồ, và thường đổ lỗi cho loa hoặc ampli.
Cáp chế tạo theo chuẩn cao giải quyết chuyện này từ gốc: đồng được xử lý chống oxy hoá ngay từ khâu sản xuất, để thông số đo hôm nay gần như không đổi sau mười năm trong điều kiện lắp cố định. Đây không phải chuyện âm thanh huyền bí, mà là chuyện độ bền đo được và công bố công khai.
Chênh lệch cuối cùng nằm ở tổng chi phí, không phải giá mét dây. Một sợi cáp phổ thông rẻ tiền có tuổi thọ vận hành thực năm tới bảy năm rồi phải thay, kéo theo tiền vật tư, tiền nhân công đục tường đi lại, và gián đoạn sử dụng. Một sợi cáp đúng chuẩn giữ nguyên thông số mười lăm tới hai mươi năm. Đầu tư một lần, không phải thay ba lần.