Trần cao không phải là kẻ thù. Trần cao là một khoản vay.
Đây là chỗ mà tôi muốn đổi cách anh nhìn vấn đề, vì cái khung mà anh đang dùng đang làm hại anh.
Anh đang nghĩ theo kiểu: trần cao là xấu cho âm thanh, trần thấp là tốt. Một trục, hai đầu, và anh đang ở đầu xấu.
Nhưng thực tế không phải vậy.
Nhà thờ có trần rất cao. Nhà hát opera có trần rất cao. Đại sảnh của những khách sạn hay nhất thế giới có trần rất cao. Và không ai gọi chúng là những thất bại âm học.
Trần cao không tạo ra vấn đề. Trần cao tạo ra một khoản nợ.
Cụ thể thế này. Chiều cao trần làm tăng thể tích căn phòng. Thể tích lớn hơn có nghĩa là âm thanh phải đi quãng đường dài hơn giữa các lần phản xạ, và nó cần nhiều thời gian hơn để tiêu tán hết năng lượng. Thời gian đó chính là cái mà chúng ta gọi là thời gian vang.
Vậy nên một căn phòng thể tích lớn, nếu không có gì khác thay đổi, sẽ vang lâu hơn một căn phòng thể tích nhỏ.
Nhưng chữ nếu không có gì khác thay đổi là chữ quan trọng nhất trong câu đó.
Bởi vì thời gian vang không chỉ phụ thuộc vào thể tích. Nó phụ thuộc vào tỷ lệ giữa thể tích và tổng lượng hấp thụ trong phòng. Đó là mối quan hệ đã được ghi vào công thức Sabine từ hơn một thế kỷ trước, và nó là nền tảng của toàn bộ ngành âm học kiến trúc.
Điều đó có nghĩa là gì với anh?
Nó có nghĩa là anh được phép có trần cao mười hai mét, với điều kiện anh trả đủ khoản nợ mà chiều cao đó tạo ra. Trả bằng diện tích hấp thụ.
Trần cao không bị cấm. Trần cao chỉ đắt hơn.
Và đó là một câu hoàn toàn khác với câu anh vẫn nghe.
