Người ta đo một căn phòng. Nhưng buổi lễ diễn ra trong một căn phòng khác.
Đây là điều mà tôi nghĩ rất ít kiến trúc sư từng được nghe, và nó giải thích gần như toàn bộ khoảng cách giữa báo cáo nghiệm thu và thực tế.
Buổi hiệu chỉnh chiều thứ Tư diễn ra trong một căn phòng trống. Ghế trống. Tường trần. Không ai đứng, không ai ngồi, không ai mặc áo vest, không ai cầm túi xách.
Buổi lễ diễn ra trong một căn phòng có bốn trăm con người.
Bốn trăm con người là bốn trăm khối vật chất mềm, ẩm, xốp, phủ vải. Chúng hấp thụ âm thanh. Chúng hấp thụ rất nhiều, và chúng hấp thụ có chọn lọc: nuốt mạnh ở dải tần cao, nuốt ít hơn ở dải trầm.
Nghĩa là căn phòng lúc đông người và căn phòng lúc trống rỗng là hai căn phòng khác nhau về mặt âm học. Không phải khác một chút. Khác đáng kể.
Thời gian vang của một không gian đông người có thể ngắn hơn hẳn so với chính không gian đó khi trống. Đây là hiện tượng được biết đến từ lâu, và chính vì thế mà các tiêu chuẩn đo lường như ISO 3382 luôn phải ghi rõ phép đo được thực hiện trong điều kiện có người hay không có người. Bởi vì nếu không ghi rõ, con số trở nên vô nghĩa.
Và bây giờ là chỗ mà mọi thứ trở nên trớ trêu.
Việc đông người làm căn phòng bớt vang, tức là bớt phản xạ về micro, tức là về lý thuyết thì AN TOÀN hơn trước tiếng hú, chứ không nguy hiểm hơn.
Vậy tại sao nó vẫn hú?
Vì thủ phạm không phải là căn phòng. Thủ phạm là cái người đang cầm micro và đi lại.
